Bảo Trang Cao
Tui đã phân vân mãi mới quyết định chốt em Poison Girl này. Nghe thiên hạ đồn đại đủ thứ, lúc khen mùi tuyệt vời, lúc chê đại trà, lúc thì khen bám lâu, lúc lại bảo bay mùi nhanh chóng. Vốn là fan cứng nhà Dior, lại có cả 30 năm gắn bó với dòng Poison EDT nguyên bản, tui quyết định "nhảy hố"... à thực ra là chỉ thử nhẹ thôi. Tui mua ở Ulta nhưng bên đó chỉ có bản EDT, chứ nếu có bản EDP là tui quất luôn rồi, dù sao bản EDT cũ cũng mạnh kinh khủng mà, đúng không? Những lần xịt đầu tiên đúng là cực phẩm! Nó như một ly kem cam mát lạnh quyện cùng caramel và vanilla, thêm chút hương nhài với hoa heliotrope nữa, Poison Girl thực sự đã chiều lòng tui, làm tui phải thốt lên "WOW" luôn! Quá đỉnh! Nhưng mà, chỉ vài phút sau là em nó "quay xe" ngay. Chẳng còn lại chút gì luôn, không trên da cũng chẳng trên quần áo, biến mất không dấu vết. Tui cảm thấy bị phản bội thực sự, sao lúc đầu lại nồng nàn thế rồi sau đó lại quay lưng, hành xử như mấy loại xịt thơm toàn thân rẻ tiền vậy? Ý tui là, cái chất lượng note hương cao cấp này không nên có kiểu như thế, mùi thì xịn mà độ lưu hương thì bằng không. Tui không hiểu nổi, vì da tui hiếm khi nào bị bay mùi nhanh đến mức này, bình thường da tui giữ mùi tốt lắm mà. Thường thì mấy mùi hương khác ít nhất cũng phải trụ được đến lúc đi tắm tiếp theo, vậy mà em Poison Girl này lại biến mất tăm. Tui đã xịt rất nhiều với hy vọng chồng tui sẽ ngửi thấy, vì ông ấy cực mê mấy mùi ngọt ngào kiểu gourmand, nhưng tuyệt nhiên chẳng thấy ông ấy nói gì cả. Dù vậy, tui vẫn thấy tiếc nuối. Chắc chắn tui sẽ tìm mọi cơ hội để thử bản EDP xem sao. Còn chai EDT này thì tui vẫn sẽ dùng cho hết, dù chỉ là để tận hưởng cái cảm giác phấn khích ngắn ngủi lúc mới xịt thôi.