Tui mê em này thực sự luôn. Đúng chuẩn một mùi hương gourmand ngọt ngào với sự kết hợp giữa vani và caramel cực kỳ nịnh mũi. Mỗi lần ngửi cổ tay là tui lại thấy như đang liếm một cây kẹo mút vậy, kiểu gợi nhớ kỷ niệm tuổi thơ ấy. Mà tui không thấy Poison Girl bản EDT này "quyến rũ" kiểu như quảng cáo đâu. Chắc mấy cái kiểu "tiệm kẹo" hay "milkshake" chỉ là ẩn dụ thôi, mà có vẻ nó hơi bị nhẹ quá. Mùi này nhẹ nhàng, dễ chịu, xài hàng ngày hay bất kể mùa nào cũng ổn hết. Có điều là khi trời ẩm thì mùi sẽ thiên về hướng trái cây hơn. Hôm qua trời mưa là tui ngửi thấy rõ mùi cam luôn. Độ lưu hương thì không bằng mấy chai vani khác tui có, nhưng mà hôm sau tóc tui vẫn còn thoang thoảng mùi hoa hồng. Còn trên da thì tui thấy nó bám đến tận tối luôn.
Nhiều người cứ chê em này là quá phổ thông, quá đơn giản, không xứng tầm với dòng Poison huyền thoại. Mấy bạn perfumer hay fan trung thành hay bảo là em này chỉ đang chạy theo thị hiếu đám đông, trong khi mấy bản tiền nhiệm toàn đi ngược lại xu hướng để trở nên biểu tượng. Nhưng mà, biết đâu thông điệp của Dior lại là khác? Có khi lần này họ không muốn tạo nên lịch sử nữa, mà muốn bắt kịp hơi thở thời đại? Tạo ra một thứ không cần quá "đặc biệt" hay "khác biệt", mà là thứ tinh túy, đại diện cho thời đại chúng ta đang sống. Vì ở thế kỷ 21 này, người quyết định cái gì là "trend" không phải là nhà làm nước hoa, mà là người tiêu dùng với điện thoại, với review và quan trọng nhất là túi tiền của họ. Giống như việc các nhà thiết kế đưa phong cách đường phố lên sàn diễn thời trang cao cấp vậy đó.
Người tiêu dùng hiện đại không cần ai bảo phải thích cái gì. Họ biết mình muốn gì: một mùi hương fruity-gourmand ngọt ngào nhưng vẫn đủ nhẹ nhàng cho mọi mùa. Họ xịt nước hoa không phải để quyến rũ ai, mà là để cải thiện tâm trạng, để nuông chiều bản thân. Đó là lý do vì sao mấy mùi cherry, dứa, dâu, hạnh nhân, dừa hay kẹo mút cứ thống trị mãi? Có lẽ vì ngay cả hoa violet hay cánh hoa hồng cũng được phủ đường và caramel hóa trong những mùi hương phổ biến nhất chăng?
Đúng, Poison Girl là một viên kẹo. Nhưng là một viên kẹo cực phẩm. Nó không huyền bí, không tối tăm, nhưng chính cái sự "bình dân" một cách vui vẻ đó lại là một tuyên ngôn, một cú đáp trả lại mấy hội thích tỏ vẻ thượng đẳng. Chốt lại là tui thấy em này hoàn toàn xứng đáng nằm trong dòng Poison. Vì đường cũng là một loại "độc dược" mà. Nàng Bạch Tuyết thời hiện đại đâu có bị đầu độc bởi quả táo tẩm thuốc độc hay mấy lọ thuốc màu xanh có hình đầu lâu đâu. Cô ấy tự "đầu độc" mình bằng đường, chất tạo màu, hương liệu nhân tạo... những thứ nghe thì giống trái cây nhưng thực chất chẳng phải trái cây gì cả.