Pauline Thị Linh
Relique d'Amour là một mùi hương trong trẻo, kiểu như nghệ thuật gợi nhắc ký ức ấy. Nó không phải kiểu "ôi thơm quá!" mà là kiểu "mùi này là mùi gì thế nhỉ?", và cái hay chính là ở việc mình tự tưởng tượng ra nó. Mình cực kỳ thích những mùi hương lạ và gây tranh cãi, kiểu khiến người ta phải tự hỏi là một người có nên ngửi như thế này không, và em này chính là một ví dụ. Theo ý kiến cá nhân của mình, Relique d'Amour có quyền được "dị" vì nó vừa kín đáo vừa riêng tư, cứ bám sát vào da thôi, đến mức người khác hay thậm chí là chính mình cũng khó nhận ra sau vài tiếng. Có thể nói là em nó không quá bám tỏa lâu cũng là một cái hay, chứ nếu đậm hơn chắc sẽ bị nồng và mệt lắm, cứ như một giấc mơ trưa mơ màng, khó nắm bắt vậy. Trên da mình, lúc đầu nó có mùi như giấy cũ và hơi lạnh, không biết có phải do nhựa thông không nhỉ? Sau đó, cái mùi kiểu "bí bách" đó biến mất dần, thay vào đó là hương hoa, hương xanh, có chút gì đó buồn nhưng lại rất đẹp, hoa lily lên tông rất rõ trên da mình. Mình ước gì giai đoạn đầu kéo dài hơn một chút, nhưng nhìn chung thì nhịp chuyển mùi khá ổn và mượt. Đây là một mùi hương tuyệt vời cho những ngày mình muốn ẩn mình và sống trong thế giới riêng. Chồng mình thì bảo mùi này làm ông ấy nhớ đến xưởng làm việc của ông nội, giống như mùi dưới đáy một cái bao tải cũ vậy. Còn mình thì thấy nó giống mùi đá, đá alabaster, đá cẩm thạch và những thứ gì đó chỉ mình mình biết thôi. Mình mới bắt đầu tìm hiểu về nước hoa thôi, nhưng hy vọng chia sẻ này sẽ giúp ích cho ai đó đang phân vân có nên mua thử một mẫu chiết hay không.