Bảo Trâm Huỳnh
Hồi còn trẻ, tui có một chai này, chắc là ai đó tặng chứ tui không nhớ là mình đã mua. Tui mê nó lắm, nhớ mãi cái mùi ngọt ngào, kem mịn kiểu thiên đường luôn. Tui xịt nó suốt cho đến khi dùng hết sạch, rồi tìm mua lại mà không được vì nó bị ngừng sản xuất ở Anh mất tiêu. Tui cứ nhớ mãi cái tên đó, nhớ về mùi hương tuyệt đẹp thời thanh xuân và cả những kỷ niệm lãng mạn với Roma ngày xưa nữa. Giờ thì gần 30 năm trôi qua rồi, tui đã... hắng giọng, khụ khụ, già hơn nhiều rồi. Nhờ có sự kỳ diệu của Internet, tìm mãi mới thấy vài chai trên eBay, tui hét lên vì phấn khích và chốt ngay một chai 100ml. Dạo này mùi nó hơi khác so với ký ức của tui. Có lẽ tui đã quên mất cái nốt hương cam chanh cay nồng, bưởi, lá bạc hà tươi với chanh bergamot – nói thật là tui cũng không khoái mấy mùi trái cây lắm. Nhưng khi các nốt hương hoa ở tầng hương giữa bắt đầu len lỏi qua lớp trái cây đó thì tui bắt đầu thấy thích, và rồi đến lúc hương cuối hiện ra... Trời ơi, đó mới chính là Roma mà tui biết và yêu, người bạn mà tui đã nhớ suốt bao nhiêu năm qua. Sự kết hợp giữa vanilla, hổ phách, civet, xạ hương và gỗ đàn hương thực sự quá tuyệt vời. Đó chính là Roma của tui, một mùi hương tuyệt đẹp, mở đầu bằng sự tươi mát, sảng khoái và cay nồng đến mức làm người ta choáng ngợp, cảm giác như nó đang sục sôi chờ đợi để bùng nổ trên da và khẳng định sự hiện diện một cách đầy mạnh mẽ vậy. Nhưng với chai này, linh hồn nằm ở nốt hương cuối. Tui khá chắc là công thức hiện đại này thiên về hướng tươi mát nhiều hơn là kiểu ngọt ngào, kem mịn của vanilla như tui nhớ, nhưng ít nhất thì tui vẫn tìm thấy "người bạn cũ" Roma trong tầng hương cuối. Tui chấm em này 8/10.