Frank Cường
Mình đã cực kỳ tò mò về em này, kiểu muốn thử bằng được và gần như chắc chắn là sẽ thích luôn ấy. Nhưng thực tế thì... chẳng ghét mà cũng chẳng yêu. Trước đó mình kỳ vọng cao lắm dựa trên các nốt hương, thậm chí mình còn lên diễn đàn hỏi xem dòng Laura Biagiotti nào hợp để mua mù (blind-buy) nữa; lúc đó mình còn đang phân vân giữa Venezia và Romamor. Giờ thì mình đã hiểu tại sao mọi người lại cảnh báo là không nên mua mù rồi; nó không hề có kiểu citrus balsamic mượt mà như mình tưởng tượng. Mấy bạn ở phần bình luận nói em này mùi giống nhà thờ là chuẩn không cần chỉnh luôn! Đúng kiểu mùi của một nhà thờ cổ ấy; mình cực kỳ thích cái mùi đó nhưng lại không chắc là mình có muốn xịt lên người để giống mùi đó không. Nốt Myrrh (mộc dược) cực kỳ nổi bật và chiếm ưu thế, nhưng với gu của mình thì nó hơi bị gắt. Mở đầu của em này mang hơi hướng old-school, làm mình nhớ đến mấy chai nước hoa trên bàn trang điểm của mẹ hay dì hồi những năm 90, kiểu mở đầu khá là gắt. Như Ronett có nhắc ở dưới, mình không nói là nó giống bản dupe đâu, nhưng nó mang lại vibe tương tự như Calvin Klein’s Obsession vậy. Ngược lại, lúc về sau thì dịu hơn, ấm áp, cay nồng và đúng như mình nói, cực kỳ giống mùi nhà thờ luôn :D Mình hiểu tại sao mọi người lại thích nó, vì đây là một mùi hương rất sang và thật, chỉ là mình không chắc là nó có dễ dùng hàng ngày không, có lẽ em này sẽ hợp với những người trên 30 tuổi thì hơn. Theo mình thì em này hoàn toàn có thể dùng unisex được, mình tin là nước hoa thì ai cũng dùng được hết, và mình thấy nam giới dùng em này cũng rất ổn. Độ lưu hương thì cực kỳ tốt, bám dai lắm. Độ tỏa hương ở mức ổn, không phải kiểu "quái vật" tỏa hương đâu nhưng chắc chắn là có người ngửi thấy nhé.