Để tui kể cho nghe câu chuyện này, kiểu như một trong những đêm nghìn lẻ một vậy. Đó là năm 798 sau Công nguyên, bạn là một thành viên trẻ tuổi của một bộ lạc ở Ả Rập. Lúc đó trời đã đủ tối để ánh trăng và những vì sao là nguồn sáng duy nhất rồi. Một khu chợ bazaar vừa mới mở tối nay, và ai nấy đều hào hứng khi thấy đủ loại gia vị, thảo mộc và những món đồ thú vị vừa được vận chuyển qua Con đường Tơ lụa. Bạn luôn khao khát được đi du lịch đến tiểu lục địa Ấn Độ, Trung Quốc, vùng Levant, hay thậm chí là Ai Cập.
Nhưng hiện tại, bạn chỉ có thể tạm hài lòng với những mùi hương ngoại lai đang tràn ngập trong không khí buổi đêm. Các thương nhân vẫn đang bày hàng và mọi người thì đang mặc cả rôm rả. Có người chơi những nhạc cụ lạ lẫm, người khác lại mời gọi đám đông thử một loại trà mới. Bạn bị bủa vây bởi mùi hương và những mẫu thử của nho khô, mơ khô, các loại hạt và chà là. Mùi đinh hương, nhục đậu khấu, gừng và bột caraway cứ theo từng cơn gió mà bay về phía bạn, làm tê tái cánh mũi và bám chặt vào quần áo. Hình như có cả mùi bột cà ri dính trên ngón tay bạn nữa thì phải?
Về phía cuối khu chợ, bạn thấy tầng tầng lớp lớp các khay đồ tráng miệng. Các thương nhân ngồi trên lưng lạc đà rao bán những món ngọt này, và bạn thì chẳng thể nào từ chối được. Nào là món basbousa ngọt ngào, đậm đà siro, rồi kunafeh xốp mềm, hay baklava giòn rụm. Một ông lão tốt bụng đã mời bạn một thức uống. "Đây là trà chai," ông nói, "nhưng không giống loại bạn thường uống đâu." Bạn nhấp một ngụm. Vị béo ngậy, ấm áp, ngọt ngào, thoang thoảng chút gừng. Arabie thực sự rất ngon, đáng nhớ và đầy vẻ ngoại lai, nhưng lại cực kỳ dễ dùng. Nó mang lại cảm giác rất gợi cảm và dễ chịu.