Ben Gia Võ
Đọc cái review chê thậm tệ của ông odysseusm trên Basenotes làm mình cũng bị định kiến, kiểu muốn ghét cái mùi này ngay từ đầu ấy. Nhất là mấy từ "synthetic" với "plasticine" cứ ám ảnh mình mãi. Lúc mới thử thì mình cũng thấy có phần giống như ông ấy nói thật. Thế nhưng, Chypre Mousse đã tước đi cơ hội được làm một "kẻ sành sỏi" về mùi hương rừng rậm của mình. Độ phức tạp của nó thực sự rất lôi cuốn. Với những ai thắc mắc liệu nó có giống mùi hương năm 1914 không, thì bất ngờ là mình thấy nó có nét tương đồng với sự khó nắm bắt và đa tầng của những dòng nước hoa cổ điển thế giới cũ. À, còn một điểm quan trọng nữa là—mùi này nghe cực kỳ ra chất nước hoa, chứ không phải kiểu mùi hiệu ứng kỹ xảo gì đâu. Nghĩa là nó mang tính nghệ thuật và thực sự muốn mang lại sự thú vị, dù nó không kiểu dễ dùng hay dễ bán đại trà. Vậy nên, dù mang hơi hướng rừng rậm, nhưng nó KHÔNG phải là mùi của một khu rừng nguyên bản. Mình không thấy nó mang vibe "niche" kiểu lạ lẫm, mà đúng hơn là một vibe cổ điển, vintage. Nghe có vẻ hơi kỳ nhưng khi thử cả hai cạnh nhau, mình thấy Chypre Mousse khá giống với Vikt của Slumberhouse. Có điều, em này mềm mại hơn, ngọt hơn và tinh tế hơn hẳn. Nếu Vikt là một con yêu tinh bất ngờ nhảy ra trước mặt bạn trên đường rừng, thì Chypre Mousse lại giống như một nàng tiên ẩn mình dưới tán nấm vậy. Thế nên, nếu bạn muốn dùng Vikt nhưng lại gặp khó khăn về giá cả hay độ hiếm, hoặc nếu người yêu bạn đang muốn "xử" bạn vì cái mùi giống như một con quái vật say xỉn bên đường (nói rõ là mình vẫn rất thích cái nét đó của Vikt nhé), thì mình khuyên bạn nên thử Chypre Mousse.