Ấn tượng đầu tiên là mùi xanh, nhưng không phải kiểu xanh mướt mát đâu nha. Nó là cái góc vườn khô héo, úa tàn ấy: nơi hoa đã tàn, nơi mấy con mèo hay chạy nhảy, hay là chỗ đống phân ủ từ năm ngoái tạo ra một bầu không khí u ám đầy mùi cỏ khô và thực vật đang phân hủy. Bản thân tui là một người cực kỳ mê làm vườn nên tui lại thấy cái mùi này cuốn một cách lạ lùng, dù tui biết chắc chẳng mấy ai thích đâu. Để cảm được mùi này, tui nghĩ bạn phải là kiểu người "yêu cái sự tàn phai", hiểu rằng đó chỉ là một phần của vòng tuần hoàn sự sống, và trong cái sự mục nát đó luôn ẩn chứa mầm mống của những điều mới mẻ.
Đến tầng hương cuối, mấy cái mùi này mới hiện rõ. Có bạc hà, cỏ khô, cây gorse và cả tá mùi xanh khác cứ luân phiên nhau. Tui cứ phải hít hà mãi để tìm xem đâu là mùi của loài hoa hay cái cây nào, cái cảm giác giữa sự sống và cái chết, giữa sự sinh sôi và tàn úa, giữa việc vươn lên từ đất rồi lại tan vào đất... nó cứ lặp đi lặp lại. Đây đúng nghĩa là mùi hương dành cho dân làm vườn luôn. Thay vì ép những bông hoa khô vào sách để làm kỷ niệm, thì Chypre Mousse giống như một lời mời gọi bạn hãy cứ rải những đám cỏ khô, gom lấy những hạt giống rồi để chúng khô đi, chờ ngày tái sinh vào năm sau.
Tự nhiên tui nhớ đến mấy câu thơ của Philip Larkin: "Năm ngoái đã chết rồi, hãy bắt đầu lại, lại từ đầu". Mùi này có thể dùng cho mùa đông để vực dậy tinh thần vào những ngày xám xịt, nhưng với tui, nó giống như một tác phẩm nghệ thuật đầy lập dị của nhà làm hương hơn. Nếu bạn đang tìm kiếm một kiểu mùi hoa khô, một sự khẳng định đầy thách thức rằng sự ngọt ngào sẽ chiến thắng sự tàn phai (nhưng đồng thời cũng bắt trọn được cái nét ngọt ngào ngay trong chính sự mục nát đó), thì Chypre Mousse chính là dành cho bạn.