Một mùi fougere khá thú vị, thiên về tông tối nhưng không bị kiểu thuốc lá ngọt lịm, gây khó chịu như cái tên hay gợi ý đâu, mà tất nhiên là vì đây là nhà Nicolai rồi. Nó có oải hương, kiểu mùi cam thảo hơi đậm đặc, có nét thuốc lá và độ nặng rõ rệt, nhưng lại mang vibe cực kỳ sạch sẽ, kiểu tiệm cắt tóc hay mùi xà phòng vệ sinh ấy. Mình cũng thấy khá ổn, nhưng chắc là sẽ bỏ qua thôi. Để xem nếu xịt em này một cách tử tế (thay vì chỉ xịt vài lần lên cổ tay) thì kết quả có khác không, mình sẽ cập nhật sau, chứ hiện tại thì cảm giác kiểu... thôi, qua mùi khác đi!
Cập nhật ngày 01/12/23: Không thể phủ nhận là có những điểm mình thích ở chai này, ví dụ như nốt "gia vị nhẹ" được nhắc đến trên trang perfumista. Nó rõ ràng là sự tiếp nối phong cách vừa truyền thống vừa độc bản của Patricia. Mình cảm nhận được công thức của bà ấy phức tạp hơn nhiều so với những gì mình cảm nhận được ngay từ lần xịt đầu tiên.
Nhưng có một thứ mình không tài nào thoát ra được, đó là mùi của... nhà máy sản xuất khăn giấy ướt. Nghe hơi cụ thể quá nhỉ, nhưng không phải vì mình làm trong ngành này đâu, mà là vì khi các loại chất tẩy rửa, hương liệu ở đó trộn lại, nó tạo ra một cái mùi xà phòng cực kỳ nồng nặc. Lúc đầu thì không đến nỗi khó chịu, nhưng tầm chưa đầy một tiếng là bắt đầu thấy hơi buồn nôn rồi, sau đó thì mới dần quen được (nếu bạn chịu đựng nổi). Đó là điểm trừ, nhưng bù lại khi ở gần da, bạn sẽ thấy mùi thuốc lá nhẹ hơn, không bị tỏa quá mạnh. Mình thích điểm đó, nó tạo ra sự chuyển biến khá thú vị nhưng cũng hơi "kén" người dùng. Một số chai của Nicolai thường khá nặng đô và không phải lúc nào mình cũng muốn phải "vật lộn" với nó.