Với mình, Eau Lente mở đầu như một "quả bom" đinh hương đầy nhựa cây. Nó tỏa hương cực mạnh, kiểu như mùi nến thơm nồng nặc hay xịt phòng ấy. Nó làm mình liên tưởng đến cái mùi xịt phòng quế trong mấy cửa hàng thủ công, nhưng thay vì quế thì ở đây toàn là đinh hương, cảm giác cực kỳ nhân tạo và chói tai. Thậm chí nó còn giống mùi khăn giấy ướt có hương gia vị, hay kiểu mùi trong mấy tiệm bán đá phong thủy và bài Tarot. Mình chẳng thấy quế đâu cả, chỉ thấy đinh hương gào thét với mộc dược ngọt lịm. Ngọt đến ngấy, khói, đơn giản và đi theo một đường thẳng. Không hợp với mình chút nào.
Sau vài tiếng, Eau Lente bắt đầu chuyển sang tông gần giống gourmand giữa cái nền nhựa cây và gia vị đó. Mùi dịu hơn, dễ chịu hơn, thiên hướng hổ phách và ngọt kiểu gì đó giống mùi bánh bí đỏ. Giai đoạn này dễ ngửi hơn, bớt cái sự "tấn công" của nến đinh hương, và sự quen thuộc này mang lại cảm giác hơi an ủi một chút. Sự mềm mại này như một sự cứu rỗi sau mấy tiếng đầu, nhưng nếu không có bối cảnh đó thì nó cũng chẳng có gì quá đặc biệt hay độc đáo cả.
Cứ ngỡ cái mùi nến đinh hương nồng nặc đó sẽ kéo dài mãi, nhưng rồi nó cứ dịu dần, nhạt dần cho đến khi cái mùi hổ phách vanilla cay nhẹ ấy nghe giống như nốt cuối của Shalimar. Có lẽ đây mới là lúc mùi quế xuất hiện, một chút gia vị nhẹ nhàng đi kèm với sự ngọt ngào đang trôi lững lờ. Cảm giác nhân tạo của xịt phòng và nến vẫn còn đó, nhưng nó không còn kiểu "đập thẳng vào mặt" nữa mà chỉ như mùi xịt phòng bình thường ở khách sạn hay văn phòng thôi – kiểu mùi mà mình có thể tận hưởng một cách tội lỗi dù biết nó hơi ngọt ngấy và thiếu chiều sâu. Mình cứ tưởng nó sẽ nhẹ nhàng lắm, nhưng lại bất ngờ vì em này bám dai đến tận 12 tiếng. 2-3 tiếng đầu là cả một thế giới đinh hương nhựa cây choáng ngợp, thời gian còn lại là sự lan tỏa lười biếng, mờ ảo của tông khói ngọt kiểu xịt phòng.
Nói chung là không hợp với mình, nhưng nếu bạn không ngại cú đấm mạnh từ đinh hương và thích kiểu mùi ngọt gia vị như bánh bí đỏ của mấy loại nến thơm mùa thu thì cứ thử xem.
Cập nhật chút: Mình có thử lại để hỏi ý kiến bạn trai (vì lần trước anh ấy lại thích mùi lúc nó lắng xuống trên người mình), và mình thực sự bị choáng ngợp bởi việc bản thân ghét cái mùi này đến mức nào. Trước đây mình cũng hơi lung lay, nhưng giờ đây nó chính thức trở thành mùi hương khiến mình muốn "tẩy rửa" ngay lập tức. Hôm nọ mình xịt đi ăn tối, không chịu nổi nữa nên vừa về đến nhà là phải đi tắm rửa sạch sẽ ngay.
Nhưng nhờ vậy mà mình cũng nhận ra Eau Lente thực sự gợi nhắc mình đến điều gì: Có một cửa hàng cũ kỹ ở thị trấn nơi mình học đại học, mùi của nó y hệt thế này luôn. Một kiểu không gian kiểu cũ, bán đủ thứ linh tinh, tường thì treo đầy áo thun và thảm, phía trước thì chất đầy bình hookah và mấy món đồ lặt vặt không tên. Chỗ đó chật chội đến mức ngột ngạt, phong cách thập niên 70 với nhạc rock, đồ tie-dye và khói thuốc. Có cả mùi thảm cũ, bụi bặm, ẩm mốc và cái sự ngọt lịm nhân tạo của nến thơm nữa. Eau Lente chính là bản sao hoàn hảo cho cái mùi đó. Một sự kết hợp giữa mùi ẩm mốc, bụi, khói và gia vị nồng nặc. Mình nghĩ là mình đã làm hỏng trải nghiệm của bạn trai khi nói ra điều này mất rồi.
Tóm lại là Eau Lente hoàn toàn không dành cho mình, nhưng hy vọng nó sẽ hợp với bạn. Nếu cái mô tả về cửa hàng kia làm bạn thấy thú vị, thì cứ thử nhé.