Đây là một trong những chai tui cực kỳ, cực kỳ mê luôn. Nhưng mà nói trước là không phải kiểu mùi dễ xài đâu nha... Tui thú thật là lúc mới xịt lên, cái nốt đầu nó hơi bị "gắt" một chút, nên mấy bà sẽ cần kiên nhẫn một xíu để cảm nhận hết được. Nhưng mà chính cái kiểu đó lại là thứ tui thích nhất ở nhà Diptyque.
Mùi của nhà này hiếm khi nào đi theo một đường thẳng tắp, mà kiểu như đang kể một câu chuyện vậy đó, muốn nghe hết câu chuyện thì phải thật sự lắng nghe kỹ. Mở đầu là một màn "pháo hoa" bùng nổ của đinh hương và quế. Phải vượt qua cái sự nồng nàn đó, đi sâu vào con đường gia vị, rồi mới chạm tới được "cung điện" sang trọng của nhựa opoponax.
Và khi chạm tới đó thì cực kỳ xứng đáng luôn, mùi hương dịu lại, giống như một dòng sông sau khi đi qua hết thác ghềnh ở trên núi, cuối cùng cũng đổ về đồng bằng và lan tỏa thành một sự êm ái, ấm áp, kiểu hơi "lười biếng" một chút. Voilà: Eau Lente. Cái tên quá là hợp luôn. Với tui, sau cùng thì đây là mùi hương của một người phụ nữ đầy sự nữ tính, mềm mại, ấm áp và thanh lịch, nhưng đừng có lầm nha, vì đằng sau đó là cả một bầu trời bí mật, cả chuyện quá khứ lẫn hiện tại luôn. :-) Mùi này siêu yêu, thực sự rất yêu.
Cập nhật xíu: Tuần trước tui có test thử bản mới của Eau Lente ở một cửa hàng nhỏ xinh tại London. Bản này kiểu như được "thuần hóa" lại so với bản gốc ấy, cái màn mở đầu bùng nổ đã bị tiết chế lại, làm cho cả câu chuyện trở nên nhẹ nhàng hơn. Cũng không tệ, nhưng mà tui vẫn thích cái sự kịch tính của bản cũ hơn.