Lần đầu ngửi mùi hương này, tôi cảm thấy một nỗi nhớ da diết và cảm giác deja vu mãnh liệt, như thể tôi không chỉ thoáng qua mà thực sự bị cuốn trôi về quá khứ trong nhiều phút đồng hồ, trở về một đêm tháng Bảy nóng khô, ngồi cùng một chàng trai trên tấm ga trải giường bằng cotton cũ kỹ giữa đồng cỏ vùng núi Blue Ridge. Tôi có thể cảm nhận được lớp cỏ mùa hè khô giòn qua lớp vải mỏng của tấm ga và chiếc váy ngắn. Tôi cảm nhận được anh ấy ngay bên cạnh và ngửi thấy mùi hương của anh trong không khí đêm đang dần dịu mát, phần lớn là vì tôi đã thầm yêu anh ấy suốt nhiều tháng trời. Tôi và anh cùng ngắm nhìn một cây sồi trắng dần được lấp đầy bởi những con đom đóm, bắt đầu từ chính giữa thân cây. Thân cây tỏa sáng rực rỡ, trong khi những cành lá lung linh tỏa ra theo mọi hướng, trông như một tế bào thần kinh hay một thiên hà vậy. Anh khẽ chạm tay mình vào tay tôi, rồi kéo tôi vào lòng.
Cỏ dại, đất khô, mùi mồ hôi trên mái tóc sạch sẽ, côn trùng, những vì sao, vị muối, và một chút bí ẩn dính dấp như nhựa đường. Một sự sắc sảo đầy mộng mị. Chỉ cần một lần hít hà El Cosmico, mọi thứ trong tôi ùa về: chính xác là trải nghiệm về cảm giác và cảm xúc khi yêu người ấy, tại nơi ấy, vào thời điểm ấy.
Tôi chưa từng – và cũng chưa bao giờ sau đó – có được trải nghiệm như vậy với bất kỳ chai nước hoa nào. Tôi nghĩ El Cosmico có khả năng đưa ta đến những vùng sinh thái hoang dã của những giấc mơ đã mất hoặc những giấc mơ tương lai, dù đó là sa mạc, đồng cỏ hay rừng thông. Tất nhiên là tôi phải sở hữu nó rồi.
Tôi xịt mùi hương này khi muốn cảm thấy bản thân thật nguyên bản, hoang dại, tự do và phù du. Giống như một nhành cỏ khô lăn lóc trong gió vậy.