Jessie Phùng
Mấy tháng trước tui mua chai này theo cảm hứng thôi, đơn giản là vì cái mác "mùi hương của vũ công ballet". Tui vốn mê ballet với mấy cái thẩm mỹ cổ điển nên thấy nó có vẻ cực kỳ hợp. Không phải là tui không thích, mà là lúc mới mua về tui không ưng lắm nên cũng bỏ xó một thời gian. Mãi đến hôm nay, trời âm u, lại còn đang nghe nhạc Hồ Thiên Nga nữa nên tui mới cho Iris Prima một cơ hội khác. Mùi này kiểu phấn, thanh tao, dễ chịu nhưng vẫn có chút gì đó sắc sảo nhờ nốt da thuộc. Nó làm tui nhớ lại hồi còn làm việc ở nhà hát, vì mùi y hệt phòng thay đồ, kiểu sự pha trộn giữa nước hoa đã lắng xuống với một chút gì đó hơi cũ kỹ, cổ xưa từ hổ phách. Iris Prima đúng kiểu một mùi hương "mặt mộc", cực kỳ đơn giản và mang lại cảm giác thoải mái. Cập nhật sau 8 tháng: Tui ghét chai này luôn. Chả biết thay đổi gì mà giờ nó chỉ toàn mùi gỗ sân khấu. Nghe hơi lạ là dù tui bắt đầu thấy không thích mùi này khi đang xịt, nhưng nó vẫn đúng y hệt như cái đích mà nó hướng tới. Kiểu mùi gỗ trong nhà hát, mùi hoa nồng đến mức hơi mệt, lại còn giống cả mùi xịt tóc nữa. Nó giống như cái không khí sau khi một vở kịch hay buổi ballet kết thúc, khi mà lớp khói giả đã tan bớt. Nhưng xét về góc độ một chai nước hoa, lại còn là của Penhaligons (với cái giá cũng "Penhaligons" lắm), tui thậm chí còn chẳng thể nói là thích. Nó giống một mùi hương không gian hơn là nước hoa, và tui thấy không ổn khi xịt lên da.