Rosie Diệu Hứa
Lâu lắm rồi mình chẳng buồn ngửi thử em này, vì trước đây mình từng khá thất vọng với mấy mùi của nhà Penhaligon, cộng thêm việc cũng thấy hơi ngán mấy cái mùi diên vĩ cứ ra rả suốt. Thế mà hôm nọ chán quá lại lôi ra thử, xong là phải chạy ngay ra hiệu thuốc để xịt lên da, rồi cả ngày cứ thích đưa cổ tay lên trước mũi mọi người thôi. Mùi da thuộc ở đây mềm mại cực kỳ - kiểu giống như mùi giày múa ballet ấy - kết hợp với hương diên vĩ tạo nên một cảm giác hoa cỏ rất dịu. Cái sự lạnh của cỏ hương bài và cam bergamot, hòa cùng chút vanilla, làm mình liên tưởng đến một cây kem thơm ngát. Nghe thì có vẻ mong manh, thoát tục như lớp vải voan của váy múa, nhưng thực ra em này vẫn rất có chiều sâu nhờ có gỗ, da thuộc và chút hơi hướng đất từ cỏ hương bài. Vừa đẹp đẽ, vừa có chút gì đó rất cá tính. Mùi hương biến chuyển theo thời gian, từ lúc mở đầu là cam chanh và hoa cỏ pha chút da thuộc mềm mượt như bơ, rồi dần dần lắng xuống thành mùi gỗ và da thuộc béo ngậy. Độ tỏa hương ở mức nhẹ đến vừa, chỉ tầm một cánh tay thôi, còn độ lưu hương thì khá ổn, thậm chí còn tốt hơn nhiều chai Penhaligon khác mà mình từng dùng. Mình mê em này thực sự. Trước giờ Daim Blond vẫn nằm trong danh sách phải mua của mình, nhưng giờ thì có đối thủ nặng ký rồi, vì mình chẳng biết nên chọn em nào nữa... Rất hợp để dùng hàng ngày nếu muốn tìm kiếm sự thanh lịch và có chiều sâu.