Nghe mùi kiểu như Rochas Femme với Portrait of a Lady đang 'vờn' nhau đầy kịch tính, xong rồi có thêm ông Patchouli nhảy vào 'hóng hớt' ấy. Mà nói đi cũng phải nói lại, thực ra nó cũng không hẳn là như vậy đâu. Cuối cùng thì brand nước hoa của Eugen cũng trình làng rồi, tui cũng may mắn được làm 'chuột bạch' đầu tiên để thử thách mấy cái miệng lưỡi khó chiều của hội reviewer tụi tui. Mùi này lạ lắm nha, đứng xa thì thấy thiên hướng hoa hồng rõ hơn, chứ khi xịt lên da thì nó lại mang nét gợi cảm và cay nồng, ít nhất là lúc mới đầu.
Thú thật là nốt hoa hồng được tiết chế rất khéo, có chút ngọt ngào từ nốt lê ở tầng hương đầu, rồi thêm chút ánh lên của diên vĩ hay violet, tạo cảm giác phấn nhẹ kiểu cổ điển, có cả chút cumin tạo hiệu ứng đó nữa, rồi đến cái ấm áp của nhựa cây. Nó không phải kiểu hổ phách thông thường đâu vì nó tối hơn hẳn mấy kiểu hổ phách ngọt hay gắt thường thấy, mộc dược với patchouli kết hợp cực kỳ ăn ý trong một tổng thể dịu dàng thế này. Patchouli gỗ theo sau không hề bị đục hay nồng mùi chocolate, nó khá sắc sảo và đôi khi bị nhầm là mùi tổng hợp, nhưng thực ra đó chỉ là đặc tính của một số loại tinh dầu patchouli thôi. Mọi thứ quyện lại rất mượt mà trên da, nhưng trải nghiệm khi xịt lên người sẽ mang tông màu bụi bặm, trầm mặc và có phần u tối hơn là những gì tui vừa mô tả.
Dùng từ 'tuyệt mỹ' để tả em này là không hề quá lời đâu. Tui nói vậy không phải vì nể tình bạn với Eugen hay vì tôn trọng những cái tên đứng sau như Antoine Lie hay Atelier Francais des matieres đâu nha, vì chính những kỳ vọng cao đó lại càng khiến tui khắt khe hơn. Nhưng mà, chai nước hoa này thực sự đã làm được. Nó không cố làm bạn choáng ngợp bằng mấy cái trend 'niche' mới nổi, hay mấy cái nốt hương lạ đời kiểu sao biển hay cần sa để câu khách đâu, mà nó dùng những bảng màu quen thuộc để truyền tải cảm xúc. Đừng nhầm lẫn giữa sự tinh tế với sự tầm thường nhé.
Tui cực kỳ thích em này vì dạo này tui đang săn tìm một mùi hoa hồng không quá ngọt, không bị sến, có chút patchouli sắc sảo nhưng khi lắng xuống lại êm ái như mèo con và mang hơi hướng cổ điển – và em này có đủ cả. Nói một cách khách quan, tui từng cực kỳ mê mẩn các sản phẩm của Antoine Lie ở Eris hay Les Indemodables, nên việc tui thích brand này cũng là điều dễ hiểu. Điều đáng nể là mỗi brand lại một chất riêng, La Douleur Exquise không phải là bản sao của Les Indemodables. Đây là một màn ra mắt quá ấn tượng, không cần phô trương nhưng cực kỳ chất lượng. Tui yêu em nó thật sự, nước hoa đỉnh lắm, chốt đơn thôi!