Emma Yến 2
Mình mới được thử cái sample này. Lúc đầu xịt lên thì thấy hơi hụt hẫng, kiểu không như mong đợi ấy. Nghe mọi người review bảo nó là "bản nhạt" của Sarrasins hay thậm chí là De Profundis, và mình cũng thấy đúng thật. Mình cứ đợi chờ một cú bùng nổ gì đó, nhưng cuối cùng nó chỉ như một cái chạm nhẹ thôi. Đã vậy, lúc khô lại thì mùi cũng bay đi khá nhanh. Thú thật là mình hơi thất vọng vì mình luôn đặt niềm tin rất lớn vào Serge, kiểu như ông ấy sẽ đưa mình vào một cuộc hành trình kỳ lạ, đưa mình đến những nơi mình chưa từng biết tới hay thậm chí là chưa từng muốn đến. Thế nên mình quyết định xịt lại vào buổi tối, dành trọn một ngày ở xa công việc, xa đám đông và tiếng ồn để thực sự cho em nó một cơ hội. Và rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra—mùi hương bắt đầu "bung tỏa" ngay trước mũi mình luôn (haha!). Ban đầu em nó nghe có vẻ xinh xắn, dễ chịu và an toàn, nhưng rồi dần biến chuyển sang một hướng rất khó đoán. Nó không hẳn là kiểu "femme fatale" quyến rũ chết người, mà giống một thực thể đầy biến ảo, vừa có thể tiếp cận được nhưng vẫn ẩn chứa những bí mật riêng. Nó không hề giống hai chai của Serge mà mọi người hay nhắc tới, vì em này có nét riêng hoàn toàn. Đó là sự kết hợp của hương nhài cực phẩm, hòa quyện cùng tông khói/nhang trầm, và có một nhịp đập của xạ hương ẩn hiện bên dưới. Nó có chút gì đó gợi nhớ đến De Profundis ở đoạn mở đầu kiểu ngọt mát, nhưng khi về sau thì ấm dần lên chứ không bị ngọt gắt. Có người sẽ bảo đây là bản "Sarrasins có bánh xe tập đi", nhưng mình thấy nói vậy là hơi coi thường em nó rồi. Nó giống như trò chơi mèo vờn chuột với một cô mèo rất xinh, vừa muốn được cưng chiều vừa muốn độc lập—không cần phải ép buộc, bạn muốn theo đuổi thì theo, không thì em ấy cũng chẳng quan tâm đâu. haha À thêm một chút: Mình nhận ra có những ngày mùi hương lưu lại rất lâu, nhưng cũng có những ngày da mình "nuốt" hết mùi luôn. Khi mình xịt lại vào lúc sau, em nó lưu hương khá ổn, nên thôi, kết thúc có hậu là được rồi..