La Religiuse. Kiểu người như INFJ hay INTJ ấy. Cảm giác như một quý cô thế kỷ 19, tầm ngoài 30, đang trên đường đi lễ nhà thờ sau khi vừa tắm xong buổi sáng. Độ tỏa hương cực thấp, nhưng vẫn có vệt hương nhất định. Độ bám mùi thì ở mức trung bình thấp.
Mở đầu là một bó hoa nhài ướt át, sạch sẽ, rõ nét, xen lẫn với chút phấn hoa violet. Sau đó nó lắng xuống, mà cái đoạn này thì tùy người, có người thấy là nghệ thuật, có người lại thấy là một mớ hỗn độn. Nó kiểu vừa có mùi ẩm mốc, xà phòng, bụi bặm, nhưng lại vừa tươi mới, hổ phách, hoa cỏ chân thực, sáp và cả gia vị nữa. Nó không phải là một mùi hương "xinh xẻo" đâu. Bạn có thể gọi nó là tinh tế hay đẹp, chứ không phải kiểu dễ thương.
Mình thấy nó giống mùi xà phòng cho em bé – cái loại mà công thức chẳng thay đổi suốt cả trăm năm ấy. Hoặc giống như lúc mình mở một cái tủ gỗ cũ, nặng nề, đầy những bộ đồ lễ phục sạch sẽ. Nó còn gợi nhắc đến mùi sáp ong và hoa tươi trong một nhà thờ Chính thống giáo lạnh lẽo, hơi bụi bặm và cũ kỹ. Có cả một chút gì đó hơi hướng y tế để bảo quản quần áo – kiểu như oải hương cũ, bạc hà, dầu nóng hay long não gì đó? Nó không hề ngọt, ngoại trừ một chút xíu hương nhài và violet cực kỳ nhẹ nhàng hòa quyện với tông hổ phách/gia vị. Đây không phải là một mùi hương "tươi mát" đâu, vì ở tầng hương cuối nó thiên về hướng động vật, bụi bặm và nhựa cây, cộng thêm chút phấn nữa.
Mình thấy Lust của Lush hay Jasmine Noire của Bvlgari cũng có nét tương đồng, nhưng chúng thiếu cái chất xà phòng pha gia vị đặc trưng của nhà Serge Lutens. Nếu dùng vòi nhỏ giọt thì mùi sẽ thiên về hoa nhài hơn, còn nếu dùng dạng xịt thì mình thấy bám lâu hơn và tông xạ hương/gia vị sẽ rõ rệt hơn.
Nhìn chung, mình cực kỳ trân trọng em này vì đây là một trong những mùi hương hoa nhài pha xà phòng phức tạp nhất mà mình có, nhưng thực sự thì không phải là mùi để dùng hàng ngày. Cái thú vị nhất ở em nó là cách mùi hương biến đổi từng giây trên da, mỗi lần ngửi lại thấy một kiểu khác nhau, cực kỳ khó đoán. Hơi phiền một chút, nhưng mà cũng vui.