Peter Trung
Tui không có thói quen xịt nước hoa theo mùa hay dịp gì đâu, nhưng nếu phải lập một danh sách những mùi hương yêu thích nhất để dùng cho những ngày hè nóng nực, thì Le Parfum De Thérèse chắc chắn sẽ đứng vị trí số một. Nếu mấy bà là fan của nhà này hoặc các tác phẩm của Edmond Roudnitska thì chắc cũng biết câu chuyện đằng sau em nó rồi (mấy ông reviewer trên YouTube đôi khi cứ làm video review tổng quan mà chẳng hiểu gì về lịch sử của nhà này cả, nhưng thôi tui cũng không muốn chỉ trích làm gì). Edmond đã tạo ra mùi hương này dành riêng cho vợ mình là Thérèse. Thời đó, ổng cảm thấy nó quá đi trước thời đại và sợ sẽ không được thị trường đón nhận. Thật lòng mà nói, ngay cả bây giờ, em này vẫn mang lại cảm giác như một bản giao hưởng mùi hương đến từ tương lai. Tui thấy Le Parfum De Thérèse không hề bị giới hạn bởi bất kỳ thời đại nào, chính điều đó làm nên sự vượt thời gian của nó. Nếu chỉ nhìn vào các nốt hương thôi thì có lẽ tui đã chẳng thích em này rồi. Vậy mà tui lại mê nó cực kỳ. Tui hay ví cách Roudnitska nhào nặn mùi hương này giống như một bức tranh Ấn tượng vậy, kiểu như tác phẩm "Le Déjeuner sur l'herbe" của Monet ấy. Nó vượt xa mọi định nghĩa thông thường về các nhóm hương trái cây, hoa cỏ hay chypre. Đúng là có trái cây – dưa lưới, mận và quýt – nhưng nó không hề ngọt lịm kiểu đại trà, mà cảm giác rất tự nhiên, mọng nước và đôi khi còn có chút thanh mát, sảng khoái. Về hoa cỏ, tui chủ yếu cảm nhận được hương nhài indolic nhưng lại cực kỳ thanh thoát chứ không hề nồng gắt. Đây là một trong những nốt hương nhài thú vị nhất mà tui từng biết: vừa nhẹ nhàng vừa có chút chiều sâu. Phần nền Chypre thì được xây dựng theo kiểu hiện đại, không dùng rêu sồi mà thay vào đó là một lượng lớn cỏ hương bài kết hợp với chút hoắc hương và gỗ tuyết tùng. Còn nốt da thuộc thì gần như không hiện rõ trên da tui, hoặc có lẽ là nó quá nhẹ để tui cảm nhận được. Nhìn chung, Le Parfum De Thérèse là một mùi hương mỏng manh, trong trẻo như nước, nhưng vẫn giữ được sự lấp lánh và mờ ảo đặc trưng của dòng chypre. Có lúc tui thấy hương trái cây mọng nước nổi bật trên nền gỗ, lúc lại thấy hương nhài lấn lướt, hay đôi khi lại cảm giác như một mùi hương xanh mướt đầy rêu phong. Đây thực sự là một sáng tạo đầy thông minh, khẳng định thiên tài của Roudnitska: "nguyên liệu quan trọng thật đấy, nhưng cái mũi mới là thứ quyết định tất cả". Lý do tui cực thích xịt em này giữa cái nắng hè là vì nó gợi nhắc tui về một buổi picnic trên thảm cỏ – một chiếc giỏ đầy trái cây tươi, hòa quyện cùng mùi hoa cỏ, cây cối và một làn gió mát lành thổi qua. Giống hệt như trong bức tranh của Monet vậy. Và tất nhiên, những người được mời đi picnic này cũng phải ăn mặc thật chỉn chu, chứ không phải kiểu mặc áo thun quần short đâu nha.

























