Pauline Ly
Tui hồi trước cứ hay e dè với mấy mùi da thuộc trong nước hoa lắm. Ngoài đời thì tui thích, nhưng gu nước hoa của tui thường thiên về mấy mùi tươi sáng, dễ dùng, nên tui cứ sợ có note da thuộc là cái mũi "ngây thơ" của tui chịu không nổi: kiểu nó cứ bị tối, bị sexy quá hay gì đó. Nhưng năm nay, từ hồi bắt đầu test nhiều chai nước hoa, mấy cái định kiến về gu của bản thân tui bị phá vỡ hết luôn, nên tui quyết định thử em classic này xem sao. Và tui thấy thật sự may mắn vì đã làm vậy! Thú thật là lúc mới xịt, cái nốt đầu của em Parfum de Thérèse này hơi bị "ngợp" thiệt; kiểu mùi da thuộc hơi sắc và có chút cảm giác xà phòng lấn át cả mấy nốt trái cây. Sau vài lần xịt thì tui mới bắt đầu thấy thích giai đoạn này, kiểu như nó là một sự báo hiệu cho những gì sắp tới ở tầng hương giữa và tầng hương cuối ấy. Một lúc sau thì mùi da thuộc lùi về phía sau, đóng vai trò làm nền để tôn lên chiều sâu cho các nốt trái cây, và rồi như có phép màu vậy; nó nâng tầm cái mùi trái cây vốn dĩ có thể rất bình thường lên một đẳng cấp khác hẳn. Tui cứ muốn ngửi cổ tay mình mãi, mà cảm giác bản thân cũng trở nên sang chảnh hơn. Mùi không quá nặng cũng không quá nhẹ, nên dùng cho mùa nào, lúc nào hay dịp nào cũng đều ổn hết. Nói chung là tui cực kỳ thích em này, thích hơn cả mong đợi luôn, nhưng mà cảm giác nó không hẳn là "gu" của tui. Tui vẫn thấy hơi bị "áp lực" trước một Thérèse đầy táo bạo và tinh tế như vậy. Hai đứa như ở hai thế giới khác nhau ấy, tui chắc chắn là một người như bà ấy sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới chuyện săn sale 1 euro của Yves Rocher như tui đâu. Thế nên xịt mùi này lên thấy cứ buồn cười sao đó, kiểu như đứa trẻ đang nghịch đồ của mẹ vậy. Nhưng mà tui sẽ không để chuyện đó cản trở đâu, vì tui thích em nó thật sự. Tui chắc chắn sẽ dùng hết sạch cái chiết nhỏ này, rồi có khi còn mua thêm chai full nữa ấy chứ.