Người dùng ẩn danh
Một chai Femme mà có tới ba lần thay đổi công thức luôn á. Sự kết hợp giữa mùi cumin và Mitsouko tạo nên một mùi chypre trái cây, animalic khá ổn và được giữ gìn khá tốt. Do Rochas ít quảng bá nên Amouage Jubilation đã chiếm hết spotlight rồi. Với tui, bản Femme hiện đại cũng ngang ngửa với bản Amouage đã được cải tiến đó, dù chênh lệch giá khá xa. Điều này cho thấy sự tôn trọng dành cho công thức trước năm 2009 và dành cho Olivier Cresp đối với Roudnitska (nhà chế tác gốc năm 1943). Nói chung, bất kỳ bản Femme nào của Rochas cũng dành cho mấy ông bà mê dòng chypre hoặc thích mùi hương phức tạp. Tuy nhiên, mấy bản sau 2009 có mấy chỗ hơi 'lạ' do giá thành thấp. Tui tóm tắt nhanh sự khác biệt giữa ba đời Roudnitska (1943), Olivier Cresp (1989) và sau 2009 cho ai lười đọc nè (đây chỉ là phân tích DNA mùi hương chứ không phải review nha): Đầu tiên là công thức gốc của Edmond Roudnitska - đây là chuẩn mực để so sánh với các bản sau này. Mùi mận đậm đà ở nốt đầu, kết hợp với hoa cỏ chát nhẹ ở giữa và mùi cumin. Cumin là nguyên liệu cực kỳ nhạy cảm, khó xử lý lắm. Ở đây, cumin được cân bằng hoàn hảo trong cấu trúc chypre truyền thống, tạo thêm chiều sâu với cảm giác 'mùi da người' đặc trưng của animalic, quyện cùng mận và hoa. Bản này ít bám tỏa nhất và thiên về trái cây nhất, giữ được sự hài hòa sạch sẽ giữa trái cây và base dù có cumin. Phải nói là sự kết nối giữa Roudnitska và Femme rất đỉnh, dù Olivier Cresp đã cố gắng giữ sự tôn trọng. Độ lưu hương trên da tầm 3-4 tiếng, hơi yếu, nếu xịt lên áo thì sẽ lâu hơn. Tui thường phải xịt lại mỗi 2 tiếng. Tiếp theo là bản cải tiến của Olivier Cresp, sau năm 1989 (EDP) - Bản này đậm và sắc sảo hơn hẳn, mùi cumin được đẩy lên mạnh hơn bản trước. Sự sắc sảo này đến từ cách dùng cumin không theo quy luật, và phần base thì đậm mùi animalic, kiểu như mùi mồ hôi người chưa tắm ấy. Bản này dành cho ai mê kiểu mùi animalic và mồ hôi, kiểu như Salome hay Rules of Attraction trong giới 'animalic chypre'. Đây là bản bám tỏa mạnh nhất, lưu trên da hơn 8 tiếng; một con số không tưởng cho một mùi fruity chypre mà chất lượng vẫn được giữ vững. Cuối cùng là bản hiện tại, sau năm 2009 (EDT) - Một 'quả bom' cumin mất cân bằng với nốt mận gắt ở đầu. Mùi mận không còn độ đậm đà như bản gốc. Theo thời gian, cả cấu trúc mùi chuyển sang kiểu một bản song ca rời rạc, không ăn khớp giữa cumin, mận và rêu sồi gắt. Cumin thì mạnh, nhưng mận lại cho ra mùi kiểu xà phòng/chất tẩy rửa, rồi bị đẩy lên cao hơn bởi nốt evernyl thô ráp ở phía sau. Sự thiếu gắn kết của các nguyên liệu càng tăng dần theo thời gian, khiến tui thấy khó chịu sau khoảng 1 tiếng và thường phải đi rửa sạch luôn. 20-30 phút đầu thì mùi cumin + mận vẫn khá ổn, nhưng cái base mùi nhựa xuất hiện sau đó đã phá hỏng hoàn toàn bản cải tiến này. Nói chung là cái gì cũng có hai mặt của nó. Dù bản gốc có sự cân bằng tuyệt vời giữa các nốt hương với mật độ khác nhau, nhưng nó lại thiếu độ lưu hương theo tiêu chuẩn hiện nay. Ngược lại, mấy bản 'kém cân bằng' hơn (từ 2009 đến nay) lại bám dai hơn. Việc ưu tiên hiệu năng hơn nghệ thuật với chất lượng nguyên liệu kém thì chỉ làm biến dạng cái gốc thực sự của nó thôi. Cá nhân tui thích bản gốc của E.Roudnitska nhất vì sự cân bằng, bản cải tiến của Olivier Cresp cũng rất đáng khen. Còn bản hiện đại thì thực sự thất vọng về mọi mặt; nó làm mất đi cái chất lượng mà E.Roudnitska đã tạo ra, dù DNA vẫn còn đó.







































