Quyến rũ đến nghẹt thở! Đó là từ hợp nhất để nói về Femme, một trong những tuyệt tác của Edmond Roudnitska và là viên ngọc quý của nhà Rochas. Đây là cảm nhận của tui dựa trên bản Parfum de Toilette từ những năm 70 nha.
Vào đầu những năm 1940, giữa sự tàn phá của Thế chiến II, nước hoa thường hướng đến sự lạc quan và niềm vui. Miss Dior là một ví dụ, nhưng Femme thì khác; nó gợi cảm hơn, nồng nàn và đầy đặn hơn. Ban đầu được dành riêng cho Hélène, vợ trẻ của Marcel Rochas, nó nhanh chóng chiếm trọn trái tim của giới thượng lưu và ra mắt công chúng vào năm 1944. Dù ra đời trong thời kỳ thiếu thốn sau chiến tranh, Femme vẫn cực kỳ phong phú về cả vẻ đẹp lẫn cấu trúc, đặc biệt là nhờ có nốt hương Prunol huyền thoại từ De Laire. Edmond đã tìm thấy nó trong một kho hàng bỏ hoang và dùng nó một cách cực kỳ hào phóng, tạo nên dấu ấn riêng cho Femme và mở đường cho nhiều dòng nước hoa sau này.
Có sự kết nối mạnh mẽ với Mitsouko của nhà Guerlain, nhưng Femme đẩy mạnh hơn các nốt đào, kết hợp với mơ, mận và mận khô nấu chín, tạo nên một cảm giác như món mứt trái cây nồng nàn vị rượu. Các nốt Ionone với tông hoa violet và hoa hồng tạo ra một làn sương màu nâu cam trầm ấm, lấp lánh dưới ánh sáng. Nó mang mùi trái cây chín mọng đến mức gần như đang phân hủy, ngọt lịm như mật ong; và tui thấy đây chính là nốt hương trái cây chín quyến rũ nhất trong lịch sử nước hoa hiện đại. Femme còn có sự góp mặt của các loại gia vị ấm như quế, đậu khấu, đinh hương, cùng hoa cẩm chướng, hồng và nhài, tạo nên một hỗn hợp đầy mê hoặc và ấm áp. Các nốt gỗ hồng, xạ hương, da thuộc, nhựa cây và rêu sồi... tất cả giúp Femme bám trên da cực lâu. Nó giống như ánh nến lung linh, hay cái ôm ấm áp của người thương khi trở về nhà vậy. Femme đôi khi mang hơi hướng phương Đông, nhưng thường là chypre, luôn lộng lẫy và sâu sắc. Cái sự quyến rũ kiểu "đã trải đời" này khiến nó trở nên gần gũi và con người hơn hẳn Mitsu.
Giống như nhiều dòng kinh điển khác, Femme được truyền cảm hứng từ những cái tên đi trước nhưng cũng chính nó lại truyền cảm hứng cho rất nhiều dòng sau này. Tuy nhiên, có một sự thật là các bản tái chế (reformulation) sau này kém xa bản gốc vì thiếu đi cái "chạm" của người nghệ sĩ. Femme giữ được công thức gần như nguyên bản cho đến cuối những năm 80, sau đó mới bị thay đổi để phù hợp với xu hướng công nghiệp. Từ đó, nó dần mất đi bản sắc chypre và vẻ đẹp nguyên bản để trở thành một mùi hương phương Đông cay nồng – chính là bản mà mọi người đang mua hiện nay. Nếu bản cũ là một sự kết hợp đầy ma thuật và phức tạp, thì bản hiện tại chỉ là một mùi đào cay đơn giản hơn, kiểu như đã được "nâng cơ, hút mỡ và tiêm botox" vậy, nhưng ẩn sâu bên dưới, tui vẫn thấy thấp thoáng bóng dáng của một quý bà quyền quý ngày nào!
Vintage: Một mùi spicy chypre cực kỳ quyến rũ, phức tạp và lôi cuốn, không một chút khuyết điểm.
Modern: Ít phức tạp hơn, kiểu 'chypriental' cay nồng, nhẹ mùi rêu sồi và xạ hương, nhưng lại thiên về gia vị và đậu khấu để bù đắp cho những thành phần đã mất.