Tui cực kỳ thích đọc mấy thứ liên quan đến mấy chai nước hoa tủ của mình, và tui vừa tìm thấy một chia sẻ từ một thành viên trên trang web nước hoa khác về nốt hương cumin trong chai Femme. Tui không dám khẳng định thông tin này chuẩn 100% đâu, nhưng mà nó cuốn lắm:
Có một bác chuyên gia (vừa là nhà chế tạo nước hoa, vừa là dân sưu tầm đồ vintage lâu năm) chia sẻ là: Bác ấy đã làm việc trong ngành này 22 năm, từng làm cho mấy tập đoàn lớn như I.F.F, Symrise, Fragrance Resources và Drom Fragrances International luôn rồi. Hiện tại bác ấy đang làm tự do. Bác ấy còn sở hữu một bộ sưu tập cực khủng với hơn 4000 chai nước hoa cổ nữa cơ.
Vào vấn đề chính về Femme de Rochas nè. Theo bác ấy, Femme được xây dựng dựa trên một nốt hương trái cây đào pha chút da thuộc gọi là Prunol từ nhà DeLaire. Trong Prunol này có chứa một lượng Cumin Aldehyde nhất định.
Hồi xưa, mấy nhà chế tạo nước hoa cổ điển hay pha loãng dung dịch trong cồn để tiết kiệm, đỡ tốn thời gian và tránh bị quá tay. Có thể khi làm ra Femme, người ta đã dùng Prunol ở dạng dung dịch 10% cồn. Khi Cumin Aldehyde phản ứng với cồn, nó sẽ tạo ra các chất gọi là acetal, làm cho mùi hương trở nên dịu hơn và khó nhận ra hơn so với aldehyde tươi. Bởi vậy, chai Femme nào càng cũ thì mùi "cumin" càng ít đi. Bác ấy có một chai Femme Parfum cực cổ, dù mùi cumin đã bị biến đổi và mờ nhạt lắm rồi nhưng vẫn có thể cảm nhận được.
Các chai từ thập niên 1960 và 1970 sẽ có mùi "cumin" đậm hơn các chai từ thập niên 1940 và 1950, đơn giản là vì chúng chưa bị lão hóa nhiều.
Một thứ cực kỳ quan trọng khác trong Femme de Rochas là một loại base khác từ DeLaire tên là Fut Cinque (nghĩa là "Thùng số 5" trong tiếng Anh). Nó được lấy từ những thùng gỗ đặt ngoài bãi tập kết của DeLaire ở miền Nam nước Pháp. Cái "thùng số 5" này là một hợp chất phản ứng được hình thành sau khi nằm ngoài nắng mưa, nóng lạnh nhiều năm trời. Nhà Roudnitska nhận ra cái mùi từ thùng số 5 này đẹp đến mức không tưởng. Ban đầu, những lô Femme đầu tiên chỉ được làm để làm QUÀ TẶNG CÁ NHÂN cho những khách hàng VIP nhất của Marcel Rochas thôi. Sau đó vì nó quá hot nên người ta mới nghiên cứu để tái tạo lại cái mùi từ thùng số 5 đó. Cái base bí mật này xuất hiện trong rất nhiều huyền thoại khác như Eau D'Hermes, Moustache Rochas, Mouslene Rochas, hay cả mấy dòng Dior kinh điển như Eau Fraiche Dior, Dior-Dior, Diorella, Eau Sauvage...
Rồi sau này khi nhà Roudnitska tách ra lập công ty riêng, thì thương hiệu Rochas rơi vào tay người khác. Có thể là đến phiên bản "quái vật cumin" năm 1989, do nhà sản xuất mới dùng Prunol mới hoặc một phiên bản khác, nên mùi nó khác hẳn. Chưa kể là cách làm nước hoa ngày xưa có kỹ thuật "nesting" – tức là ủ các thành phần theo thứ tự riêng biệt để tạo ra mùi hương đặc trưng, điều mà bây giờ khó lòng làm lại được.
Vợ của Edmond là bà Therese, cũng là một nhà hóa học làm việc tại DeLaire. Bà ấy cực giỏi trong việc cho các nguyên liệu phản ứng với nhau theo cách riêng, kiểu như đun nóng nguyên liệu tự nhiên với nguyên liệu tổng hợp trong nhiều ngày rồi chưng cất, tạo ra những nốt hương "độc bản" mà không ai sao chép được. Chính vì có quá nhiều biến số như vậy nên mỗi chai nước hoa sẽ có một mùi hương hơi khác nhau một chút. Nhưng mà tui thấy chính cái sự không đồng nhất đó mới làm nên sự kỳ diệu của nước hoa cổ điển.
À, có một lưu ý nhỏ là chai Fete de Molyneux cũng có khá nhiều Prunol DeLaire, nên nghe mùi cũng hơi giống Femme đó.