Người dùng ẩn danh
Mình không thấy nốt hương xanh nào ở đây cả. Dù mình cực kỳ mê dòng gourmand, nhưng chai này mùi đúng kiểu bánh cà rốt luôn. Tầng hương cuối có khá hơn một chút nhưng nhìn chung thì mình không hợp với em này lắm.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Mình không thấy nốt hương xanh nào ở đây cả. Dù mình cực kỳ mê dòng gourmand, nhưng chai này mùi đúng kiểu bánh cà rốt luôn. Tầng hương cuối có khá hơn một chút nhưng nhìn chung thì mình không hợp với em này lắm.
Nếu bạn từng nuôi thỏ hoặc từng ở gần chuồng thỏ, bạn sẽ biết ngay mùi này giống gì: đó là mùi của một con vật nhỏ đang run rẩy và khịt mũi liên hồi vì lo lắng. Phải dành lời khen cho Zoologist vì đã tạo ra một mùi hương gợi nhớ chân thực đến việc nuôi thỏ, nhưng chính điều đó lại khiến tôi thấy khó xịt hơn. Tôi cảm giác nốt hương đầu có chút gì đó giống mùi sữa trẻ con bị trớ (cũng chính là cái mùi chuồng thỏ đó), nhưng tầng hương cuối thì rất tuyệt và mang đậm DNA đặc trưng của nhà Zoologist.
Đây là chai nước hoa đầu tiên của nhà Zoologist khiến mình thấy buồn nôn đến mức phải đi rửa sạch ngay lập tức. Với mình, nó có mùi như một đống bánh quy cũ bị mốc và ẩm mốc. Bạn bè mình ngửi thử cũng xác nhận là nó có mùi giống thỏ. Chắc là mình không nuôi thỏ làm thú cưng được rồi.
Rabbit của nhà Zoologist Perfumes mang đến mùi hương của táo xanh, những chiếc bánh quy nướng mềm, mùi bột bánh và một chút xạ hương tự nhiên thiên hướng animalic. Mùi hương này là sự kết hợp giữa nét tươi mát, giòn tan đầy mời gọi từ táo xanh và sự ngọt ngào của nhóm hương gourmand từ những món bánh nướng thơm lừng. Nốt xạ hương đóng vai trò như sợi dây liên kết, giúp mọi thành phần hòa quyện vào nhau một cách mượt mà. Riêng tôi thì không ngửi thấy mùi cà rốt hay bánh cà rốt. Tôi không chắc đây có phải là bánh cà rốt hay không, nhưng chắc chắn là có mùi của một món tráng miệng nướng. Tôi cũng không cảm nhận được mùi cỏ khô, dù tôi lớn lên ở một ngôi làng tại Romania nên rất rành mùi này. Nhìn chung, đây là một chai nước hoa cực kỳ "ngon" và là một mùi gourmand thực sự độc đáo. Nó thậm chí khiến tôi thèm được ăn một quả táo xanh và một chiếc bánh quy ấm nóng, mềm mịn. Từ cách pha trộn, câu chuyện mùi hương cho đến thiết kế chai mới, mọi thứ về Rabbit đều hoàn hảo như một tác phẩm nghệ thuật. Liệu tôi có xịt chai này không? Tôi vẫn chưa biết nữa. Tôi cực kỳ mê khía cạnh gourmand của em nó, thực sự là ngon khó cưỡng, nhưng tôi chưa bao giờ dùng loại nước hoa nào có xạ hương animalic vì cứ nghĩ nó không hợp với mình. Để xem sao đã!
Chắc chắn đây là chai Zoologist yêu thích nhất của mình. Mình thực sự bị mê mẩn bởi nó. Bạn sẽ biết một mùi hương độc bản và duy nhất khi phần "mùi hương này gợi nhắc đến" trên perfumista có tới 30 loại nước hoa khác nhau mà mỗi loại chỉ có từ 1 đến 3 lượt bình chọn. Cá nhân mình chưa từng thử bất cứ mùi nào có nét tương đồng dù là nhỏ nhất. Đúng là có mùi bánh cà rốt, cỏ khô tươi, rồi cả táo và hoa violet nữa. Nốt hương bánh cà rốt chân thực đến kinh ngạc, từ phần cốt bánh cho đến lớp kem phủ. Hình như mình còn ngửi thấy cả mùi hạt óc chó nữa? Hay là do mình chỉ đang ước là có mùi đó thôi nhỉ? Một mùi hương tuyệt vời, nhẹ nhàng, êm dịu, bồng bềnh và đầy trong trẻo. Đây chính là một trong những chai Zoologist mà mình nhất định phải sở hữu một chai full.
Tôi đã ghé qua một cửa hàng nước hoa ở LA để thử vài mùi hương, trong đó có Rabbit của nhà Zoologist. Theo ý kiến cá nhân, mình thấy mùi này kiểu như mùi mông vậy, theo nghĩa đen luôn ấy. Cảm giác như có ai đó đang ngồi lên mặt bạn mà cái mông của họ lại sực nức mùi bánh cà rốt. Bạn sẽ nhận được một tầng hương bánh cà rốt xộc thẳng vào mũi và nó quá nồng. Mình đã cố ngửi lại lần nữa nhưng không thể chịu nổi quá một giây. Tổng kết: Mình không thích mùi này, mình đã mong là nó sẽ ổn hơn, nhưng có lẽ mình sẽ thử lại sau. Mình chấm mùi hương này: 0.9/10.
Trong 3 chai mình mua, đây là chai mình ít thích nhất. Nhưng dù sao thì nó vẫn tốt hơn mấy dòng bán ở Shoppers. Mùi này khá nồng. Lúc mới xịt lên thì thấy hơi kinh, nhưng khi mùi dịu xuống thì lại trở nên khá dễ chịu. Nếu bạn đang tìm kiếm một mùi hương ngọt ngào, mình khuyên nên chọn Cockatiel thay vì chai này.
Rabbit mang lại cho mình cảm giác cực kỳ dịu dàng và tĩnh lặng. Nó giống như mùi hương của sự yên bình, của những thứ mềm mại, như ánh nắng lốm đốm xuyên qua một khoảng rừng nguyên sơ. Mở đầu là nốt hương xanh mướt, hơi đắng nhẹ, kiểu mùi của những cành cây vừa bẻ hay rễ cây tươi rói vừa được nhổ lên từ đất mẹ. Đây là mùi của cà rốt dại, không phải kiểu cà rốt siêu thị thường thấy đâu, mà là một phiên bản hoang dã hơn, thanh mảnh và thoang thoảng mùi khoáng chất cùng cỏ đồng nội. Vài phút sau, nốt hương phấn của diên vĩ dần hiện lên, mềm mại như mặt trong tai thỏ, bao phủ lấy các nốt rễ cây bằng một sự ấm áp, mượt mà như kem. Đừng nhầm với kiểu ngọt lịm, béo ngậy của bánh cà rốt như một số người nói nhé – ở đây không có nhục đậu khấu hay kem phủ đâu. Nó chỉ là một sự ngọt ngào thanh khiết, nhẹ nhàng, không hề có mùi gia vị, mà chỉ thoang thoảng chút mật ong tươi mới nhất. Giống như một làn mây vani nhạt, một hơi thở của bánh bông lan thấm sữa, một bản nhạc ru ngọt ngào và mềm mại như kem vậy. Nhưng đừng quên là, ẩn dưới tất cả vẫn là hơi thở của rừng già – lúc này chỉ là một chút e ấp, vẫn xanh mướt như ban đầu, cảm giác cứ như trong phim Disney ấy, lấp ló qua sự ngọt ngào như những mảng rêu màu pastel quấn quanh một khoảng rừng đầy nắng. Một mùi hương tĩnh lặng, mềm mại và bình yên, nó chạm đến sự ấm áp mong manh nhưng cực kỳ an ủi, như thể được ôm trọn trong lòng đất mẹ vậy.
Mùi hương đậm chất gourmand. Mình cảm nhận được mùi đất ẩm, tiêu và hoắc hương hòa quyện trong xạ hương vanilla. Với mình thì mùi này chẳng giống bánh cà rốt chút nào, và mình cũng không thấy nốt hương xanh nào luôn. Nước hoa quá nồng, mình thực sự không thích. Nếu phải chọn một mùa cho mùi hương này, chắc chắn sẽ là mùa Thu.
Tui đã kỳ vọng rất nhiều vào em này, cứ tưởng nó sẽ tươi mát, dễ chịu kiểu như mùi súp cà rốt hay cỏ khô ấy. Nhưng không, thứ tui nhận được lại là một cái mùi nhân tạo, ngọt lợ đến mức phát buồn nôn. Thề luôn, không biết dùng từ gì để diễn tả cái sự kinh khủng của nó nữa. Càng để lâu mùi càng tệ, kiểu nó cứ ám ảnh rồi làm tui nhức hết cả đầu. Tui thậm chí không dám đứng gần ai mà xịt mùi này luôn á. Tui phải kỳ cọ cho sạch mùi mà vẫn thấy buồn nôn. Nó ngột ngạt đến mức hôm nọ dính lên áo khoác giữa trời lạnh mà tui chẳng buồn mặc nữa. Thà chịu lạnh còn hơn mặc cái áo mà bốc mùi "thỏ" như thế này. Đây đúng là một sự thất bại toàn tập, một nỗ lực làm mùi "green gourmand" cực kỳ tệ hại. Nó cứ kiểu gì ấy, kinh tởm như mùi dịch vị, như thức ăn bị nhai dở, kiểu như động vật đang nôn thức ăn ra rồi nhai lại ấy. Nhưng thay vì cỏ tươi thì nó lại là mùi bánh quy yến mạch ngọt lợ kiểu dùng đường ăn kiêng, trộn với cái mùi chua loét, hỏng hóc của trái cây. Nghe nó cứ như mùi một người phụ nữ đang bị sốt, nằm trên đống ga giường đẫm mồ hôi, rồi cố dùng cái mùi vanilla nhân tạo rẻ tiền để át đi mùi bệnh tật vậy. Nếu mấy bà đang mong chờ một mùi hương ấm áp kiểu chuồng thỏ hay mùi đất cỏ quê mùa thì thôi, thất vọng lắm luôn. Nhất là nếu mấy bà biết rõ mùi của một chú thỏ khỏe mạnh, hạnh phúc nó ra sao. Em này chẳng liên quan gì đến cái sự dễ thương đó hết. Đừng có dại mà mua mù nha. Không, tuyệt đối không! Chắc chắn em này nằm trong danh sách "GHÉT" của tui rồi. Đây vẫn là một trong những mùi hương tui ghét nhất từ trước đến nay.