Thanh Yên Hứa
Zoologist Rabbit cái mùi này nó kiểu như bà perfumer Fanny Bal khoan một lỗ vào đầu tui, chui tọt vào cái não bộ hay mơ mộng của tui, lôi hết mấy cái ác mộng kinh khủng nhất ra, biến chúng thành thực thể rồi bỏ vào máy xay cùng với ít dịch vị dạ dày, xong rồi đóng gói nó dưới cái vỏ bọc Beatrix Potter xinh xắn trên mấy cái chai sang chảnh rồi bán với giá 349 đô một chai vậy đó. Có mấy loại nước hoa xịt vào là thấy nhức đầu hay buồn nôn rồi, nhưng Rabbit là cái 'mùi' đầu tiên khiến tui phải gập cả người lại vì những cơn đau bụng quặn thắt kinh khủng. Tui ngửi thấy mùi thuốc men với mấy cái bánh cuộn quế kiểu rẻ tiền, tệ hại, cái loại mà hồi nhỏ mẹ tui hay mua rồi bỏ trong hộp nhựa Tupperware trong suốt có nắp màu cam ấy. Tui ghét cay ghét đắng mấy cái bánh đó luôn. Nhưng mà hồi đó là những năm 80, chỉ nhà giàu mới mua nổi Tim Tams thôi, nên có càm ràm là ăn đòn ngay. Thế nên tui đành phải ăn, trong sự miễn cưỡng tột cùng. Rabbit cũng làm tui nhớ tới mùi Earl Grey and Cucumber của Jo Malone. Lúc đầu tui cứ tưởng là mình thích em đó, nhưng đúng là đừng có tin vào ấn tượng đầu tiên. Cũng giống như em Jo Malone kia, Rabbit nó cứ bám một lớp màng nhờn dính lên da, cái mùi này làm tui bị tê liệt về mặt cảm xúc, chẳng thốt nên lời, ngoài việc thỉnh thoảng lại thốt lên một câu nghẹn ngào: "Đời. Tôi. Sao. Khổ. Thế. Này." Thật sự là cái mùi này nó đậm đặc đến mức chẳng cần phải kỳ cọ gì để tẩy sạch luôn. Nếu lỡ xịt Rabbit rồi mà thấy hối hận á? Thì cứ thế mà lột nó ra rồi vứt đi như một cái bánh pancake đầy dầu mỡ kinh tởm thôi.