Thomas Hiếu
Có lẽ đây sẽ là một ý kiến trái chiều vì tôi biết nhiều người rất mê em này, nhưng thay vì chỉ nhấn nút không thích rồi bỏ đi, tôi muốn nói rõ lý do tại sao tôi lại không thích mùi hương này. Rhino có những nốt hương thiên hướng y tế cực kỳ mạnh, nó lấn át hoàn toàn sự hòa quyện của cả chai đối với tôi. Nó làm tôi liên tưởng đến kem sát trùng hay mấy loại thuốc khử trùng nhẹ (có khi là kiểu Listerine bản gốc không?) – những thứ mà tôi nghĩ thường có mùi tinh dầu wintergreen. Tôi thấy có cả nhựa thông và thông trong cả nốt hương đầu lẫn nốt giữa, chắc là do tâm trí tôi cứ tự kết nối với những mùi sản phẩm y tế hồi xưa rồi làm nó trở nên nồng hơn. Nói thêm một chút cho mấy ông thích soi thành phần: tôi thấy wintergreen có thể chiết xuất từ cây bạch dương, và nhựa cây bạch dương có nồng độ chất này rất cao. Theo tôi biết thì nhựa bạch dương thường được dùng trong các dòng nước hoa mùi da thuộc, nhưng có lẽ ở các chai khác, người ta pha chế khéo hơn để giảm bớt cái chất "thuốc" hay mùi bạc hà này, hoặc là dùng với nồng độ thấp hơn, chẳng hạn như các nốt trái cây trong Tuscan hay Ombre Leather, hoặc nốt Vetiver khô trong Gucci Guilty Absolute. Nhưng phàn nàn lớn nhất của tôi là tôi chẳng thấy cái chất "Rhino" ở đây cả. Tôi đã kỳ vọng một thứ gì đó thật da thuộc, khô khốc và bụi bặm như vùng đồng cỏ nơi tê giác sinh sống, và có lẽ là phải tỏa hương mạnh mẽ, dữ dội như chính con tê giác vậy, nhưng em này hoàn toàn không gợi lên cảm giác đó. Nhựa thông với nhựa thông đâu có liên quan gì đến tê giác? Nếu muốn đi theo hướng "xanh" thì dùng rêu sồi hoặc một nốt vetiver kiểu rêu sẽ hợp lý hơn nhiều. Xét về việc hiện thực hóa ý tưởng sáng tạo, tôi thấy Timbuktu hay GG Absolute có vẻ lột tả hình ảnh con tê giác tốt hơn là chính chai "Rhino" này.