Nước Nga trong mắt một người khách lạ thân thiện, từ thuở nào, ghé thăm, đầy hy vọng, có chút mê hoặc, và cả chút e dè dù chẳng bao giờ thừa nhận.
Dạo bước trên con phố tối tăm đầy gió ở Saint Petersburg, nơi những bông tuyết lạnh buốt rơi tứ phía, mù mịt và tàn nhẫn. Cảm thấy lạnh lẽo, nhỏ bé, cô độc và có chút tuyệt vọng. Rồi bước vào một căn phòng sáng đèn, nóng và hơi ngột ngạt, thoang thoảng mùi củi đốt và vụn gỗ thông, nơi tiếng nhạc vang lên, những câu chuyện tuôn trào và tách trà đậm đà được rót ra, không sữa, không chanh, cũng chẳng có bánh ngọt. Chủ nhà mời bạn ngồi, đưa bạn một tách trà, một điếu thuốc để sưởi ấm, bạn cởi bỏ đôi ủng mùa đông nặng nề cùng chiếc áo khoác, tất cả được đặt cạnh lò sưởi để hong khô. Những vị khách khác lần lượt đến, bạn đã thấy ấm áp hơn, và bóng tối trong lòng bạn cũng chìm vào giấc ngủ, không phải mãi mãi, chỉ là tạm thời thôi.
Ừ, đại loại là vậy đó. Russian Tea còn ở lại với bạn mãi, dai dẳng ngay cả sau khi đi bơi hay tắm rửa, tựa như một câu trích dẫn ám ảnh trong cuốn tiểu thuyết Nga dài lê thê mà bạn chưa bao giờ đọc hết. Và không, nó không tỏa hương xa, nó là thứ để bạn giữ riêng cho mình, một bí mật, như cây thánh giá Chính thống giáo nhỏ màu đen đeo trên sợi dây chuyền giấu dưới lớp áo.