Cảnh báo nhẹ là cái này không hẳn là review đâu, mà giống như một bức thư tình hay trang nhật ký tui viết về mùi hương này, cũng là lời khen ngợi dành cho mấy bạn nhân viên bán hàng siêu có tâm và tinh tế. Đọc tiếp thì tự chịu rủi ro nha ;).
Tui tình cờ va phải em nó vài năm trước, kiểu như duyên số vậy. Tưởng tượng nè: một buổi sáng cuối đông nắng nhẹ ở Rome, không khí se lạnh nhưng nắng thì vẫn ấm áp, phố xá trang hoàng đón Giáng sinh lung linh lắm. Tui đang đi dạo thì tạt đại vào một tiệm nước hoa cũ, hơi sang chảnh và nổi tiếng một chút. Tui có nhờ bạn nhân viên tư vấn: tui mới dùng thử Prada Infusion d’Iris, thích cái kiểu sạch sẽ, mùi xà phòng của nó lắm nhưng mà thất vọng kinh khủng vì độ lưu hương quá kém (nhất là so với cái giá của nó). Tui hỏi xem có mùi nào tương tự mà không bị bay màu sau một tiếng không. Bạn đó hỏi tui vài câu, rồi tui có nói thêm là tui cũng thích Bas de Soie của Lutens nhưng nó không hẳn là cái tui đang tìm. Nếu mấy bà đang nghĩ sao mà từ Infusion d’Iris lại nhảy sang Teint de Neige - hai mùi chả có điểm chung gì ngoài nốt Iris - thì tui hiểu, nhưng cứ nghe tui kể hết đã.
Tui không biết khen sao cho hết cái cách bạn nhân viên đó "đọc vị" được tui. Bạn ấy không chỉ nhìn vẻ ngoài - một đứa tóc nâu, tầm 25 tuổi, son đỏ, mắt mèo, đồ tối giản, khoác thêm cái áo len đỏ - mà còn nhìn thấu cả bên trong nữa. Bạn bè hay trêu tui là "Diva", dù tui chẳng phải vậy đâu, chỉ là lúc mới gặp tui hơi lạnh lùng tí thôi chứ quen rồi là ấm áp lắm. Thế là bạn ấy đoán được nhu cầu của tui và giới thiệu một thứ mà chính tui cũng không biết là mình thích: mùi phấn. Ý tui là, tui biết và cực thích mùi phấn rôm, hồi thiếu niên tui còn mê mẩn Bvlgari Petits et Mamans nữa, nhưng lúc đó tui không ý thức được là mình yêu cái tông mùi phấn này đến thế.
Sau khi tui từ chối Bas de Soie (lựa chọn đầu tiên của bạn ấy), bạn ấy quyết định đi theo một hướng khác. Tụi tui nói chuyện một hồi rồi chốt lại 3 mẫu thử: Lutens Daim Blond, Teint de Neige và một mùi thứ ba mà tui chẳng nhớ nổi là mùi gì. Xịt thử lên giấy thì tui bỏ qua mùi thứ ba, còn hai mùi kia thì xịt lên da. Lúc đầu tui thấy cả hai đều ổn, nhưng gần như ngay lập tức tui ngửi thấy nốt mơ trong Daim Blond, mà tui thì không khoái mấy mùi trái cây cho lắm, nên càng lúc càng thấy không hợp. Ngược lại, với Teint de Neige, không chỉ là "yêu từ cái nhìn đầu tiên" mà càng về sau tui càng bị mê mẩn. Hôm đó tui chưa mua ngay, bạn nhân viên cực kỳ chuyên nghiệp đã khuyên tui nên dùng thử cả ngày để xem mùi hương biến chuyển trên da mình thế nào. Và trời ơi, nó biến chuyển đẹp xỉu, thậm chí hôm sau tắm xong tui vẫn còn ngửi thấy mùi. Một tuần sau tui quay lại chốt luôn một chai.
Giờ thì em nó thành phong cách riêng của tui rồi, ngày nào tui cũng xịt, bất kể mùa đông hay mùa hè vì tui không quan trọng chuyện mùi hương theo mùa đâu (xin lỗi mấy người xung quanh tui nha, nhưng tui thích thế). Mùa hè thì tui hạn chế xịt ban ngày, không phải vì sợ làm phiền ai đâu, mà là vì sợ nước hoa phản ứng với ánh nắng thôi. Tui ích kỷ và điệu đà vậy đó! ;)
Độ tỏa và độ lưu hương đối với tui là cực kỳ quan trọng, đến mức mấy người quen cứ ngửi thấy mùi là biết tui tới liền. Có lần đi tiệc nhà bạn, bà chủ nhà dù biết tui tới nhưng chưa thấy tui đâu, thế mà vẫn hỏi vọng từ phòng khác xem tui có ở đó không, chỉ vì bà ấy nhận ra cái "vệt" hương thơm đang lan tỏa trong nhà. Hay hồi Giáng sinh mấy năm trước, tui về thăm bố mẹ, lúc mẹ ôm tui ở sân bay, mẹ bảo là nhớ mùi nước hoa của tui quá (nhớ cả tui nữa haha), cái mùi mà tui xịt từ sáng sớm, rồi sáng hôm sau lúc tui vừa bước vào bếp ăn sáng, mẹ lại ngửi thấy mùi đó lần nữa. Đi vào shop hay lên tàu xe, bao nhiêu người cứ hay nhận xét về mùi này của tui suốt.
Chốt lại là, chai nước hoa này giờ như là chính con người tui vậy, tui như hòa làm một với nó. Nó mang lại cho tui đủ thứ cảm xúc, giống như mặc đồ lót ren bên trong một chiếc áo len cashmere mềm mại, vừa cổ điển vừa hiện đại, như một chiếc váy lụa vintage phối cùng áo khoác da biker vậy. Tui không nói nó là một mùi hương phức tạp hay mang tính cách mạng gì đâu, chắc tại tui thấy đồng điệu với nó quá thôi. Dù biết là hơi vô lý, nhưng tui cảm giác nó là của riêng tui, vì tui chưa từng đi ngang qua ai dùng mùi này cả.
Tui nghĩ tui thích nó vì nó bù đắp cho cái vẻ ngoài lạnh lùng của tui, như kiểu dùng sự ngọt ngào của mùi phấn để nói với mọi người rằng tui không phải là "Nữ hoàng băng giá" như họ tưởng. Có lẽ đó là lý do tiềm thức khiến tui từ chối Bas de Soie ngay từ đầu, tui rất thích mùi đó nhưng sợ nó lại càng làm tăng thêm vẻ xa cách của mình.
À còn một điều cuối cùng: đúng là chai Iris của L'erbolario (cái mùi mà tui rất muốn thích vì Villoresi hơi quá tầm túi tiền của tui) gần như là bản sao y hệt, nhưng nó nhạt nhẽo hơn nhiều. Nếu đặt cạnh Teint de Neige thì mùi đó nghe rẻ tiền, hóa học và mùi nhựa kinh khủng, thề là nghe thôi đã thấy nhức đầu rồi. Hồi còn ở Ý, tui hay gặp mấy chị đi ngang qua mà xịt nồng nặc cái mùi knock-off đó, nó từng hot một thời nhưng trời ơi, ngửi mà muốn tiền đình luôn á!