Con nước hoa này đúng kiểu giai đoạn sau gây nghiện, còn giai đoạn đầu thì cực kỳ khó ngửi. Lần đầu tôi thử nó ở một cửa hàng niche, lúc đó tôi xịt thử cả đống mùi khác nhau đến mức mũi bị loạn hết cả lên, nhưng riêng em này vẫn nổi bần bật. Lúc đó tôi ghét cay ghét đắng, kiểu "không bao giờ có lần thứ hai" luôn. Nói thật là nốt mở của nó chẳng dễ chịu chút nào, không chỉ với tôi mà cả bạn bè tôi nữa. Nó nồng, gắt, tôi cảm nhận rõ mùi xạ hương (civet) dù không chắc là do mùi Oud bị "hôi" hay không. Nó có chút vị chua, không hẳn là mùi phân nhưng cực kỳ thách thức và khó chịu với nhiều người. Một sự kết hợp kỳ lạ giữa xạ hương, Oud nồng nặc, vị chua và chút hoa cỏ kiểu Pháp thập niên 80 – cái kiểu mùi mà nhiều người sẽ thấy "quá đà", "kỳ quặc" hay "mùi bà già". Nếu mũi bạn chưa từng trải qua thứ gì tương tự, có khi bạn còn thấy bị xúc phạm vì nó quá kinh khủng.
Nhưng khi bắt đầu lắng xuống, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Nó trở nên đậm mùi Oud, mùi gỗ, cực kỳ sang trọng, dễ chịu và thậm chí là mềm mại. Tôi còn thấy nó có chút gì đó sạch sẽ như xà phòng, kiểu như bạn dùng dầu Oud rồi tắm qua bằng xà phòng vậy. Thỉnh thoảng vẫn còn chút mùi "hôi" nhẹ nhưng nó xuất hiện rất hiếm và dễ chịu hơn nhiều, tạo ra sự chuyển biến mùi hương rất thú vị. Những người có khứu giác ở mức trung bình có thể thấy mùi này hơi quá đà, không mấy dễ chịu, nhưng họ vẫn sẽ công nhận sự tinh tế trong cách pha trộn và chất lượng nguyên liệu. Đến giai đoạn cuối, cái mùi hôi đó biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một mùi Oud gỗ cực kỳ tự nhiên và huyền ảo. Nó giống như mùi ở các trung tâm thương mại tại Dubai, mùi đốt Oud ở Indonesia, hay mùi của một vị Sheikh giàu có mà mùi dầu Oud đã thấm vào da thịt như một phần cơ thể vậy. Nó mềm mại nhưng bám tỏa cực lâu, một sự kết hợp đơn giản nhưng lại cực kỳ độc bản.
Vấn đề lớn nhất nằm ở cái giá. Frederic Malle chưa bao giờ rẻ, và The Night cũng không ngoại lệ. 1150 Euro cho 100ml không chỉ là đắt, mà là cực kỳ vô lý. Sau khi tìm hiểu kỹ và suýt thì yêu em nó, tôi phải dừng lại để tự hỏi cái giá này từ đâu ra. Công thức khá đơn giản, thiết kế cũng ổn nhưng không quá xa hoa như Roja. Tôi tự hỏi liệu cái mùi Oud nồng nặc lúc đầu có xứng đáng với mức giá đó không, vì thường thì mùi "hôi" đó lại là dấu hiệu của Oud chất lượng thấp hơn. Nói chung là tôi đang rất phân vân. Tôi yêu mùi hương này, nếu vượt qua được nốt mở thì nó thực sự tuyệt vời. Nhưng 1200 Euro thì quá khó để chấp nhận. Tôi thà chọn Roja, Amouage, hoặc mấy dòng Oud Trung Đông khác còn rẻ hơn nhiều. Cách duy nhất để mua em này theo tôi là săn deal ở thị trường xám hoặc nếu bạn thực sự quá giàu.