Leo Tô
Hương diên vĩ và hoa violet đẹp đến nao lòng. Không hề bị lỗi thời mà luôn mang lại cảm giác mịn màng như phấn và đậm chất cổ điển. Tiếc là giờ cực kỳ khó tìm nên mình phải chắt chiu dùng nốt 5ml cuối cùng này.
Đang tải...
Đăng nhập để bình luận
Hương diên vĩ và hoa violet đẹp đến nao lòng. Không hề bị lỗi thời mà luôn mang lại cảm giác mịn màng như phấn và đậm chất cổ điển. Tiếc là giờ cực kỳ khó tìm nên mình phải chắt chiu dùng nốt 5ml cuối cùng này.
Tôi từng tốn hơn 300 đô mỗi tháng cho thuốc lá. Chúng khiến tôi ám mùi, khiến tôi đổ bệnh và cảm thấy yếu ớt. Giờ đây, thỉnh thoảng tôi lại dùng số tiền từng bị lãng phí đó để đầu tư vào một điều gì đó tuyệt đẹp. Tôi từng đọc những bài review nói rằng không thể diễn tả chính xác mùi hương của L’Heure Bleue là như thế nào, mà họ chỉ có thể mô tả cảm xúc mà nó mang lại. Đến giờ thì tôi đã hiểu họ muốn nói gì. Sau khi đập hộp "kho báu" mới và xịt lên cổ tay, phản ứng tức thì của tôi là: "Ôi không. Sao mà mùi bà già và kinh khủng thế này." Nhưng dường như có điều gì đó đầy mê hoặc và tuyệt vời đang ẩn giấu bên dưới, thôi thúc tôi hãy kiên nhẫn chờ thêm một hai phút. Đến lúc tôi pha xong tách cà phê và ngồi xuống, L’Heure Bleue mới thực sự lộ diện. Tôi không thể giải thích được mùi hương này ra sao. Nó quá phức tạp để một cô nàng công sở như tôi có thể diễn tả hết. Hay vốn dĩ nó được tạo ra để bí ẩn như vậy? Có lẽ thế. Tất cả những gì tôi có thể nói là nó gợi lên một cảm giác u sầu đầy thăng hoa, sự tự hào về thành tựu cá nhân và một vẻ quyến rũ mượt mà. Chắc giờ tôi sẽ đi tắm, xịt tuyệt tác này lên làn da sạch, rồi thong dong dạo quanh Whole Foods như một nữ hoàng. Một sự kết hợp giữa vẻ sang trọng và sự tinh nghịch. Đừng ghen tị với phong cách của tôi nhé.
TanaC ơi, bài review của bạn viết hay quá! Mình cũng có cảm nhận tương tự về LB. Tái bút: Nếu bạn cũng thích xịt nhiều như mình nhưng lại muốn tiết kiệm, hãy thử layer cùng với Vanderbilt hoặc Oscar xem sao. Lúc đầu mình dùng hai mùi này để thay thế cho LB, nhưng giờ thì mình lại yêu thích chúng vì chính nét riêng của mỗi mùi.
Có lẽ tôi đã review chai nước hoa này rồi, chắc cũng không chỉ một lần, nhưng cứ mỗi lần xịt lên mình là tôi lại cảm thấy như được thăng hoa. L'Heure Bleue thực sự là một áng thơ được gói gọn trong chai thủy tinh, một sự kết hợp hoàn hảo giữa hương hoa violet và nhang trầm. Tôi vẫn nhớ mình đã ngạc nhiên thế nào trước nốt hương hồi và đinh hương – thứ mùi gợi nhắc tôi (một cách dễ chịu) đến mùi của băng cá nhân. Nhưng giờ đây, vì đã quá quen thuộc với phong cách của các dòng Guerlain cổ điển, tôi đã có những liên tưởng khác hẳn. Hy vọng Guerlain sẽ không bao giờ ngừng sản xuất dòng này. Tôi chưa từng ngửi thấy mùi hương nào tương tự, dù tất nhiên là các dòng violet cổ điển khác vẫn có chỗ đứng riêng của chúng. Tầng hương cuối mang lại cảm giác tựa như một đoạn bridge trong nhạc của The Beatles.
Một mùi hương gourmand tuyệt mỹ! Cứ như là món tráng miệng lộng lẫy nhất từng được tạo ra vậy! Hương thơm cực kỳ đậm đà, nồng nàn và ngọt ngào. Nó sang trọng và "ngon lành" đến mức bạn có thể chỉ muốn dành riêng cho những dịp trọng đại trong đời, nhưng mình thì thường xuyên xịt em này để được đưa mình đến tiệm bánh ngọt tuyệt vời nhất trên đại lộ Champs-Élysées, dù chỉ là trong những giấc mơ!
Trời ơi, cái mùi hương cổ điển này nó có một sự huyền bí mê hoặc luôn á, cảm giác cực kỳ thơ luôn. Điều duy nhất khiến tui thấy "u buồn" về L'Heure Bleue là có lẽ tui sẽ chẳng bao giờ được ngửi thấy phiên bản vintage nguyên bản của em ấy, trừ khi cực kỳ may mắn. Giữa bao nhiêu quy định, rồi thay đổi công thức, rồi gu người dùng thay đổi theo thời gian, tui chắc chắn là chai EDP 2019 tui đang dùng chỉ là cái bóng của quá khứ thôi. Guerlain muốn mùi hương này tái hiện khoảnh khắc xanh mướt của lúc hoàng hôn hòa quyện với hương hoa trong những chuyến đi dạo. Nếu mà tui ngửi L'Heure Bleue mà không bị ảnh hưởng bởi ý kiến của người khác, thì tui sẽ chẳng thấy nó buồn đâu, mà thấy nó là một tác phẩm nghệ thuật đầy chất lượng và cổ điển. Vậy nên, cái sự "buồn bã, u sầu" đó á? Không hề, với tui thì không. Nó thực sự gợi lên cảm xúc, nhưng với tui đó là sự kinh ngạc; kiểu kinh ngạc khi ngắm nhìn những vì sao lấp lánh hay vẻ đẹp thanh tao của ánh trăng vậy. Nói chung là tui không thể nghĩ ra được một sự kết hợp giữa hoa cỏ và gia vị nào thiên tài hơn thế này luôn. Như nhiều người đã nói, cái sự kỳ diệu nằm ở chỗ mùi hương sẽ biến đổi khi mình xịt lên da. Ngay từ đầu, nó là một bản giao hưởng hoa cỏ đầy gia vị, đẹp đến nao lòng. Càng về sau, mùi hương trở nên hơi phấn một chút nhưng mượt mà hơn hẳn vì các nốt hoa cứ thế trở nên đậm đà, sâu lắng hơn. L'Heure Bleue mang lại cảm giác dễ chịu, giống như kiểu được quàng một chiếc khăn cashmere dệt tay lên vai vậy đó. Độ lưu hương thì cực đỉnh, còn độ tỏa thì tùy thuộc vào việc mọi người xịt đậm hay nhẹ tay thôi. Tất nhiên, L'Heure Bleue có thể nghe hơi "lỗi thời" nếu bạn đang quen sống trong cái thế giới đầy rẫy những mùi gourmand hay hoa quả ngọt ngào suốt 20 năm qua. Gu mỗi người mỗi khác, và cảm nhận về một mùi hương cũng rất chủ quan... Nhưng dùng em này giống như việc bạn đặt một bức tranh thời Phục Hưng vào giữa một phòng triển lãm đầy những tác phẩm nghệ thuật hiện đại vậy. Nghệ thuật hiện đại thì dễ cảm, dễ chiều lòng người, nhưng kỹ nghệ bậc thầy của một kiệt tác Phục Hưng thì đẳng cấp là không thể bàn cãi.
Không thể phủ nhận rằng đây là một kiệt tác nhỏ. Mở đầu có chút lạ lẫm, đầy bí ẩn với hương hoa violet, phấn và cam chanh, nhưng không hề khó dùng như nhiều người vẫn đồn thổi. Nhưng chính sự biến chuyển của mùi hương này mới là điều làm nên sự đặc biệt: một khu vườn hoa cỏ được phối trộn tinh tế dần hiện ra ở tầng hương giữa. Dù vậy, nốt hương phấn violet vẫn luôn len lỏi, ngăn không cho mùi hương trở nên quá ngọt hay đại trà. Bằng cách nào đó, nó mang lại cảm giác rất cổ điển. Về sau, tầng hương cuối với vanilla và đậu tonka bắt đầu xuất hiện, điểm xuyết thêm chút gỗ đàn hương. Ở những giây phút cuối cùng của drydown (nhân tiện thì độ bám tỏa của em này cực kỳ ấn tượng), nốt violet cuối cùng cũng chịu nhường chỗ, để lại một mùi hương vanilla đơn giản, ngọt ngào và dễ chịu. Quả là một trải nghiệm đáng nhớ.
Tôi cảm nhận được mùi hương đang thấm sâu vào cơ thể và đọng lại trong phổi, khiến một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lồng ngực. Tôi bỗng thấy thôi thúc muốn hét lên và ném ngay cái chai này đi thật xa. Thật khó để diễn tả cảm giác này bằng lời. Nhưng nói vậy không có nghĩa là nó có mùi tệ, không hề, nó thực sự rất thơm.
L'Heure Bleue giống như một sự bình yên trong tâm hồn vậy. Nếu muốn biết Guerlain thực sự là gì, cứ mua em này về rồi tự mình ngửi đi. tui sẽ hiểu thế nào là "Guerlainade". Mùi hương lúc đầu không hề khó chịu, thậm chí là cực phẩm. Nhưng khi các nốt hoa nở rộ, cảm giác như mình đang lạc giữa một vườn hoa, được bao bọc trong sự ngọt ngào, mềm mại của hoa diên vĩ dạng phấn. Đó chính là tinh túy của Guerlain. tui có đưa thử cho ông người yêu, người mà bình thường cực ghét mấy mùi tui xịt, kiểu người chẳng biết tí gì về nước hoa luôn. tui hỏi "Thấy sao?", ổng chỉ đáp "Ừ, thơm đấy". tui hỏi tiếp "Có mùi bị già không?", ổng bảo "Không, không hề già, mùi này kiểu như quý tộc hay dùng ấy, không phải già mà là kiểu mùi của giới thượng lưu ngày xưa". tui đứng hình luôn, ổng đâu có biết gì về lịch sử chai này đâu mà đoán chuẩn thế. Cuối cùng, trên da tui, nó cứ như mùi kem Nivea dịu nhẹ vậy. Đúng là một cực phẩm. Tiếp nối bài review trước... Sau khi có chai L'Heure Bleue, tui dùng nó gần như mỗi tối. Sáng thức dậy, tui chẳng bao giờ thấy thỏa mãn bằng những đêm dùng em này. Nó trở thành một phần trong thói quen buổi tối của tui rồi... sau khi sấy tóc, bôi kem, nếu thiếu 4 shot L'Heure Bleue là thấy thiếu thiếu ngay. Cập nhật ngày 17/03/2024... tui vẫn không biết xếp em này vào nhóm nào trên vòng quay mùi hương nữa. Kiểu như nằm đâu đó giữa Floral, Powdery Iris và Amber ấy. Là Amber-floral? Hay Floral? Hay là Floral Woody Musk? tui chịu luôn. Nhưng tui biết là tui cực kỳ tận hưởng sự hiện diện của em ấy mỗi đêm. tui thích cái cảm giác chăn gối cũng thoang thoảng mùi L'Heure Bleue vì mùi hương từ cơ thể và quần áo ám lên. Cảm giác được bao bọc, cực kỳ dễ chịu mỗi khi đêm về. tui bắt đầu tự hỏi sao một người thích khám phá mùi hương lại có thể nghiện một mùi đến thế... và đúng là tui đang nghiện thật. Chai 100ml từ năm 2017 của tui sắp hết rồi, giờ tui đang dùng chai 10ml để nuông chiều bản thân mỗi tối. Cảm giác như chẳng còn mùi hương nào quan trọng bằng L'Heure Bleue nữa. Em ấy là một phần của tui rồi. Cập nhật ngày 09/07/2024... tui đã dùng hết nửa chai rồi. Mùi hương có vẻ "mở" hơn so với lần đầu, các chi tiết rõ nét hơn, giống hệt như cảm xúc của tui vậy. Nào là hoa cẩm chướng đẫm sương, hoa heliotrope dạng phấn, một vũ điệu hoa cỏ, một buổi khiêu vũ ấm áp đầy gia vị, rồi cả gỗ đàn hương nữa. Nó giống như một cái ôm được gói gọn trong chai vậy. Các nốt hương nhảy múa theo thời gian cho đến khi kết thúc bằng mùi da thịt thơm mùi phấn. Những lúc thấy lạc lõng, tui luôn tìm về L'Heure Bleue như một sự khẳng định bản thân. Cảm xúc của tui vẫn vậy, vì cơ thể không biết nói dối. tui yêu L'Heure Bleue. Cập nhật ngày 06/08/2025... tui từng nghĩ sẽ chẳng còn gì để viết về em ấy nữa vì cảm xúc vẫn thế. Nhưng mà... tui đang dùng 10ml cuối cùng của chai đầu tiên, dù vẫn còn 4 chai khác dự phòng. Toàn là bản 2017 thôi. tui nhận ra gu của mình giờ đã dần chuyển sang kiểu "L'Heure Bleue-esque" rồi – một sự pha trộn giữa hoa cẩm chướng, đinh hương cay nồng trên nền hổ phách ngọt ngào và một chút nhựa cây Labdanum. L'Heure Bleue luôn là nơi tui tìm về. Nó không hẳn là "nhà", nhưng giống như một điểm dừng chân để tui tự kiểm chứng lại bản thân vậy. Và nó chưa bao giờ làm tui thất vọng. Bản 2017 hiện tại có vẻ hơi nhạt so với khứu giác hiện tại của tui, nhưng chắc đó là cách mà mũi mình phát triển. Nên thỉnh thoảng tui vẫn quay lại với em ấy. Nhưng mà... cuối tuần nọ tui đi dạo chợ và thấy một tiệm đồ vintage. tui thấy một cái hộp Guerlain rất lớn. Vì đang ở Thái Lan nên tui cứ ngỡ đó là chai Mitsouko. Nhưng lúc mở ra thì tui sốc tận óc vì đó là L'Heure Bleue. tui đứng hình lần nữa khi thấy đó là một chai nước hoa từ những năm 1930 mà vẫn còn nguyên seal. tui suy nghĩ cả đêm vì không thể quên được cái chai (có lẽ là) cổ và được bảo quản tốt nhất mà tui từng thấy. Thế là tui quay lại mua luôn, giá 280 USD. Một anh người Pháp tên Pascal bảo là một bà cụ người Pháp quyết định bán đi bộ sưu tập vintage của mình. Làm sao mà tui có thể đi vào một con đường chưa từng đi, để rồi tình cờ thấy một chai Guerlain, và trong lần đấu giá cuối cùng trên đời, tui lại sở hữu được một chai L'Heure Bleue từ những năm 1930 được bảo quản hoàn hảo đến thế. Cứ như là... L'Heure Bleue là một mùi hương tự tìm đến với mình vậy.
Chân ái của đời mình đây rồi, một mùi hương dịu dàng mà cực kỳ cuốn hút! Khi hòa quyện với chemistry cơ thể mình, nó trở nên tuyệt vời vô cùng. Các tầng hương được phối trộn rất mượt mà, không hề bị gắt hay gây nhức đầu, dù vẫn hiện rõ những nốt hương cay nồng và hoa cỏ. Sự cân bằng này chính là điều mà một "tâm hồn già dặn" trong hình hài trẻ tuổi như mình đã tìm kiếm bấy lâu nay. Nhưng đừng nhầm nhé, mùi này không hề bị "cũ", mà là mang nét cổ điển. Và phong cách cổ điển luôn có sức hút bền bỉ qua nhiều thập kỷ và thế hệ vì những lý do rất xứng đáng. Mình vốn là fan cứng và thường xuyên sử dụng Insolence từ lâu, nhưng dạo gần đây mình cứ cảm thấy nó thiếu thiếu một chút gì đó, và chính sự cay nồng dịu nhẹ này chính là mảnh ghép còn thiếu mà mình tìm kiếm.