Bảo Phúc Sử
Cuối cùng thì mình cũng hiểu được sức hút của em nó! Mình đã sở hữu một chai L’Heure Bleue EdP suốt khoảng 5 năm nay. Hồi đó mình chốt đơn "blind buy" chỉ vì quá tò mò, vì ở nước mình chẳng tìm thấy chỗ nào để thử trước khi mua cả. Thật ngại khi phải thừa nhận là lúc đầu mình không hề thích mùi này. Mình đánh giá cao tính nghệ thuật, yêu cái chai và cả câu chuyện lịch sử của nó, nhưng mỗi khi xịt lên người, mình lại cảm thấy không thoải mái chút nào. Mình cứ ngửi thấy một nốt hương kiểu "kẹo dẻo không đường nhúng trong cồn thảo mộc", mùi đó làm mình thấy hơi buồn nôn và khiến toàn bộ chai nước hoa trở nên tệ hại. Thế nhưng mọi chuyện đã thay đổi từ vài tuần trước. Mình cũng không biết chính xác điều gì đã xảy ra, nhưng giờ đây, đây lại là mùi hương mềm mại, xinh đẹp và nữ tính nhất trên da mình. Hương thơm mang phong cách phấn, gợi nhắc mình một chút về những hộp đồ trang điểm cổ điển. Nốt kẹo dẻo kỳ lạ kia đã biến mất, và giờ mình cảm nhận rõ nhất là nốt diên vĩ. Hương hoa heliotrope cũng hiện diện, nhưng hòa quyện một cách tuyệt vời với tổng thể. Có một chút gì đó hơi đắng và mang hơi hướng dược liệu mà mình không quen, nhưng chính nốt hương này lại tạo nên chiều sâu tinh tế cho nước hoa. Cuối cùng, nhựa benzoin và vanilla tạo nên một lớp nền ngọt ngào và ấm áp. Vanilla ở đây không hề ngọt kiểu đường, mà nó giống mùi quả vanilla nguyên bản hơn là kiểu vanilla đường bột thường thấy trong các dòng nước hoa gourmand hiện nay. Mình thực sự vui vì đã không từ bỏ "viên ngọc" này. Đây tuyệt đối không phải là một mùi hương hiện đại; nó cực kỳ cổ điển và mang hơi hướng "xưa cũ" theo cách tuyệt vời nhất. Mình thực sự yêu chai nước hoa này. Nó giống như một thước phim lãng mạn chụp lại những ký ức trong quá khứ, khiến mình cảm thấy bản thân thật nữ tính và xinh đẹp mỗi khi khoác lên mình mùi hương này.