Mùa xuân năm 1990, hồi mình còn học cấp hai ở vùng duyên hải phía Đông. Cái không khí ẩm ướt lúc đó cứ vương vấn mùi pizza vuông vức đầy dầu mỡ với cả khoai tây chiên. "Ôi trời, White Shoulders là chân ái của tớ! Thơm dã man luôn!" - "Công nhận, đỉnh nhất luôn ấy!"
Lúc đó mình chỉ ngồi ăn trưa, nhìn Lynn với Marla cứ hết lời khen ngợi mấy chai nước hoa yêu thích của họ. Hồi đó mình chẳng dùng nước hoa gì cả, cũng chẳng thích nữa. Nghĩ cũng tiếc, vì mình đã bỏ lỡ bao nhiêu "viên ngọc quý" giá rẻ từ những năm 80. Kiểu như mấy loại nước hoa xuất hiện trong mấy cái quảng cáo gợi cảm trên tạp chí Seventeen ấy, kiểu phụ nữ tựa đầu vào vai đàn ông, người thì đẫm mồ hôi (cảm ơn Bonne Bell Skin Musk spray nhé!). Cái kiểu mà mình sẽ tiện tay bỏ vào giỏ khi đang lướt qua mấy kệ hàng ở Jamesway, nằm cạnh mấy hộp cà phê Folger's, dầu gội Revlon Aquamarine hay kem nền Maybelline Moisture Whip.
Lúc đầu mình cứ tưởng "White Shoulders" cũng chỉ là một loại nước hoa EDT bình dân nào đó thôi. Mình chưa từng nghe qua cho đến tận tháng Tư, khi mẹ mình đi công tác ở Boston về. Mẹ mua tặng mình một set quà White Shoulders gồm có phấn phủ, nước hoa và lotion. Mẹ mua nó ở Filenes Basement nổi tiếng. Bà ngoại mình hồi cuối những năm 20 cũng từng mua đồ ở đó, và bà cũng dùng White Shoulders từ tận những năm 40. Lúc đó bà ngoại mình đang nằm viện, chỉ còn sống được khoảng một tuần thôi, nên bộ quà tặng này thực sự vô cùng đặc biệt. Mọi người tưởng tượng xem, một mùi hương có thể gắn liền với cả một thời đại xa xưa như vậy sao?
Về mùi hương này thì mình có cảm xúc khá lẫn lộn. Nó cực kỳ phấn, kiểu phấn đến mức... ngộp luôn ấy! Rồi còn có hoa ly nữa! Mùi hương rất sâu và có chút gì đó... hơi quá đà? Khó tả lắm, chắc là do hoa loa kèn. Mình nhớ rõ là cảm giác bị mùi hương này lấn át hoàn toàn. Với cái mũi của một đứa trẻ 16 tuổi lúc đó, nó quá nặng và nồng. Nó làm mình liên tưởng đến việc bước vào một căn phòng ngủ kiểu cổ điển từ năm 1898, cực kỳ say đắm, kiểu như bạn bị "cuốn" vào mùi hương đó vì nó quá mạnh mẽ. Nó tốt, nhưng không phải "gu" của mình... Mình hiểu tại sao Lynn và Marla lại thích nó. Mình cá là nếu lên da của đúng người, mùi này sẽ cực kỳ tuyệt vời. Với một cô nàng tuổi teen, nó có thể toát lên vẻ ngây thơ và ngọt ngào, kiểu như mùi xà phòng đắt tiền, thơm ngát hương hoa và mịn màng như phấn. Mình có xịt vài lần nhưng vẫn thấy không hợp. Phải 2 năm sau mình mới thực sự yêu mùi White Musk của The Body Shop, và đó là lúc tình yêu với nước hoa thực sự bắt đầu.
Mình cũng khá tò mò muốn thử lại em này vào năm 2021. Tất nhiên là bây giờ chắc mùi hương không còn nồng nàn và nguyên bản như xưa nữa. Ước gì hồi đó mình giữ lại chai đó! Đó thực sự là chai nước hoa đầu tiên trong đời mình.