Tui nhớ hồi cuối những năm 70, lúc còn là nữ sinh cấp 3, tui đã biết đến White Shoulders. Hồi đó tui tầm 16 tuổi. Một bạn trong đội cổ vũ có xịt mùi này, tui mới hỏi bạn ấy dùng nước hoa gì. Thời đó ai cũng dùng mấy loại như Jovan Musk, Wild Musk, hay mấy mùi của mẹ tụi tui như Coty và Houbigant... nhưng cái mùi này nó khác biệt lắm, cực kỳ ấn tượng luôn. Bạn đó trả lời là "White Shoulders". Thế là tui gom góp tiền đi làm thêm để mua được chai nước hoa đắt nhất mà tui từng sở hữu. Mẹ của bạn tui thì bảo đó là "mùi của mấy bà già", nhưng tui chẳng quan tâm đến lịch sử hay tuổi đời của nó đâu, thấy ở tiệm Crawford's bán đầy mấy cái chai màu hồng là tui chốt liền. Tui đã dùng White Shoulders suốt bao nhiêu năm, kéo dài tận sang cả thập niên 80. Hồi đó, dù là đang nhảy theo nhạc của Prince hay Michael Jackson, mấy anh chàng vẫn cứ mê mẩn cái cổ của tui, trong khi mấy chị em khác thì toàn xịt mấy mùi nồng nặc thôi.
Rồi bỗng nhiên White Shoulders biến mất. Hay ít nhất là tui tưởng thế. Tui có dùng thử mấy mùi khác, như Camp Beverly Hills, nhưng rồi nó cũng lặn mất tăm. Một thời gian sau, tui thấy White Shoulders xuất hiện trở lại. Tui nghĩ lần tái sinh đầu tiên là do Parfums International, rồi đến một hãng khác, và cuối cùng là Elizabeth Arden. Trời ơi, cái phiên bản của PI làm tui muốn khóc luôn, nó như một thảm họa hóa chất, xịt lên là thấy mùi biến chất ngay lập tức. Bản của hãng tiếp theo cũng tệ gần như vậy. Đến khi Elizabeth Arden sản xuất thì tui mới thấy có chút hy vọng. Nó không đến nỗi kinh khủng như mấy bản đầu, nhưng chắc chắn không thể so được với phiên bản của Evyan. Kiệt tác của Evyan là một mùi hoa cỏ ấm áp, tỏa ra từ chính làn da mình.
Đừng có nghĩ về mấy hình tượng kiểu quý bà đeo ngọc trai là hiểu được đâu. Tên gọi, thời đại hay đối tượng khách hàng không quan trọng, quan trọng là cái chất. Để cạnh tranh với nước hoa cao cấp của Pháp, thì thật sự là chưa có bản nào sánh kịp, dù là xưa hay nay. Chỉ có dòng Aveda #6 hoặc mùi Love nguyên bản là có được cái độ tỏa hương rạng rỡ giống như White Shoulders ngày xưa thôi. Nó thực sự là một cực phẩm. Tui đã từng mua mấy bản vintage nhưng tiếc là chúng cũng đã bị biến chất rồi. Tui thực sự ghen tị với những ai săn được một chai còn tốt để được trải nghiệm lại cảm giác đó. Không có gì thay thế được cả, kể cả Jo Malone hay Diptyque. Nếu ngửi trực tiếp từ chai của các bản mới thì thấy cũng khá ổn, gợi lại được sự lộng lẫy ngày nào, nhưng khi xịt lên da thì chẳng ăn thua gì so với bản gốc. Ngành nước hoa nói chung đang đi xuống vì các thành phần bị cấm và việc sản xuất đại trà các mùi hương tương tự. Hóa chất đã chiếm thế thượng phong, và có lẽ chúng ta sẽ chẳng bao giờ tìm lại được một mùi hương nào giống như White Shoulders nữa.