Frank Khánh
Cập nhật thêm một chút sau khi đọc review khác: so sánh nốt hương cuối của em này với Terrible Teddy của nhà Penhaligon là cực kỳ chuẩn luôn! Tôi suýt nữa thì chốt mua TT rồi, cho đến khi đọc được bài đó và xịt thử Galloway để tìm cái vibe tương tự... và đúng là nó thật. Trước đây tôi cứ thắc mắc không hiểu sao TT lại thấy quen thuộc đến thế, giờ thì hiểu rồi. Cả hai đều là những mùi hương tuyệt vời, nhưng tôi thấy phong cách tổng thể của PDM ổn hơn. Cái mở đầu của TT hơi khó chịu một chút trong khoảng một tiếng đầu, nhưng sau đó nó chuyển hướng sang kiểu của PDM, cực kỳ lộng lẫy. Với tôi, em này kiểu như là... kết quả của việc đem Sedley và Greenley cho "hợp tác" với nhau, rồi một thời gian sau thì em bé Galloway ra đời vậy. Galloway giống như phiên bản "trần trụi" của cả hai. Sedley và Greenley có cùng một cái khung xương, và cái khung đó chính là Galloway. Cứ như thể bạn lược bỏ hết những gì đặc trưng nhất của Greenley và Sedley đi, thì kết quả sẽ là Galloway – chính là điểm chung giữa hai em kia. Nếu hỏi tôi thì tôi yêu cả ba luôn, mùi không quá nồng cũng không quá nhẹ, nước hoa chất lượng đấy. Lời khuyên về tài chính đây ⚠️ Đừng bao giờ mua giá retail đầy đủ, hãy đợi deal trên Jomashop rồi hãy chốt. À, còn mấy cái so sánh với mùi máy photocopy ấy, không phải theo nghĩa xấu đâu, nó khá là dễ chịu. Còn nốt tiêu thì chắc chắn không hề khó chịu chút nào, với tôi nó hơi có chút vibe của Burberry Hero, kiểu mùi gỗ tuyết tùng cay nồng cực kỳ tươi mát. Tôi sẽ thử layer em này với Creed Silver Mountain Water xem có tạo ra được "thiên đường hạ giới" không. Cứ tận hưởng thôi, YOLO mà! À suýt quên, có cả nốt Iris nữa, tôi ngửi thấy rõ, kiểu hơi hướng của Givenchy Gentleman Boise ấy.