Lúc đầu nghe danh Parfums de Marly, mình cứ tưởng Percival là mùi "hot" nhất. Lúc xịt thử vòi xịt thì thấy mê luôn, nên mình có mua mẫu thử để dùng lâu hơn, nhưng kết quả là độ bám tỏa không được như ý lắm. Trong mấy mẫu thử đó, mình có dùng cả Galloway nữa. Dù không phải kiểu người mê mùi hoa cỏ, nhưng mình lại cực thích Galloway và Sedley hơn hẳn Percival. Có lẽ sau này mình sẽ sắm cả Percival và Sedley vào bộ sưu tập, nhưng thực sự Galloway mới là một "viên ngọc ẩn" đấy.
Mùi này không bị quá nữ tính như mấy dòng hoa thường thấy, nên mình thấy phụ nữ dùng cũng hợp, mà xịt lên da mình cũng rất ổn. Độ tỏa hương không quá mạnh nhưng bám dai lắm, tầm 8 tiếng trở lên, dù lúc đó nó chỉ còn là mùi hương thoang thoảng trên da thôi. Điểm cộng là nốt hương cuối với sự kết hợp giữa hoa nhẹ nhàng và xạ hương cực kỳ quyến rũ. Còn về giá của PdM thì thôi, mình không bàn tới, đây cũng là chai full đầu tiên của mình (không tính mấy lọ sample).
Sau khi dùng mẫu thử, mình quyết định chốt luôn một chai full, đồng thời cũng đặt thêm cả Lalique White vì nghe bảo mùi nó khá giống Galloway. Mà mỗi người mỗi mũi nên có thể cảm nhận khác nhau, chứ với mình thì hai em này không hề giống hệt hay gần như nhau đâu. Chúng có điểm chung là đều mang cảm giác tươi mát, sạch sẽ của hoa trắng, nhưng Lalique White thì ngọt hơn, tươi tắn hơn và bám mùi cũng kém hơn, tầm khoảng 5 tiếng thôi. Galloway cũng tươi mát, sạch sẽ nhưng không ngọt như Lalique White, và chắc chắn là cảm giác mùi nó đậm đà, sâu lắng và sang chảnh hơn nhiều. Cả hai đều rất hợp để dùng hàng ngày hoặc đi làm văn phòng. Nếu thấy PdM hơi chát thì Lalique White là một lựa chọn thay thế ổn cho tông hoa trắng tươi mát này, dù không phải là bản sao hoàn hảo. Nếu có điều kiện về cả tiền bạc lẫn không gian tủ đồ, mình vẫn sẽ giữ cả hai vì mình thực sự yêu cả hai em nó.