Leo Dũng 3
Mấy phút đầu tiên thực sự là một sự bùng nổ. Tôi ngửi thấy mùi của Fahrenheit, Silver Mountain Water, rồi cả Green Irish Tweed nữa... Thật khó để chỉ ra chính xác nó là mùi gì. Tôi từng nghe người ta so sánh nó với mùi giấy mới in. Nó có cái mùi mực giống Silver Mountain Water, còn phần hương sau đó có thể gợi nhắc đến mùi giấy ấm áp, mới tinh, nhưng cái đó tôi sẽ nói sau. Dù khó nắm bắt vì nó gợi nhớ đến quá nhiều mùi hương khác nhau, nhưng thứ nổi bật nhất chính là mùi của rượu Gin & Tonic của Hendricks. Chỉ vậy thôi. Đó chính là mùi của chai nước hoa này. Đến khi lắng xuống, nó mất đi gần như tất cả những gì làm nên sự đặc biệt và thú vị ban đầu. Lúc này nó chỉ còn là một mùi hương dễ chịu. Mà thực ra nó dễ chịu đến mức bạn dùng không sợ sai, nhưng ở giai đoạn này thì bạn dùng bất kỳ mùi hương nào nhẹ nhàng, không gây khó chịu cũng sẽ cho kết quả tương tự, thậm chí là tốt hơn. Tùy vào cảm nhận của bạn là nó khô hay ẩm mà nó sẽ giống như mùi giấy mới in đã nguội đi một chút, hoặc nếu bạn thấy nó thiên về hướng ẩm thì nó sẽ giống như mùi hang động ẩm ướt, mùi đá marble hay tòa nhà bê tông giữa không gian đầy nước. Cá nhân tôi thấy phần hương cuối bị thiếu một cái gì đó. Giống như đang xem một buổi biểu diễn cực đỉnh nhưng lại thiếu mất ca sĩ chính vậy. Để chốt lại, tôi đã xịt thêm một lần nữa để kiểm chứng lại xem sao. Và đúng thật. Trong một hai giờ đầu, nó đúng là "phép màu trong một lọ thủy tinh", nhưng sau đó thì về cơ bản là chẳng còn gì cả. Viết hơi dài, nhưng vì mùi này thực sự khó tả quá.