“Tại một bữa tiệc ở bờ trái sông Seine, một người phụ nữ để lộ bờ vai trần dưới ánh nến, phô diễn vùng cổ dưới ánh sáng lung linh. Cảm nhận được vô số ánh nhìn đang đổ dồn về phía mình, cô ấy khựng lại, mỉm cười tự mãn trước khi bước ra khỏi bóng tối như một kẻ chinh phục.”
Ôi ông Malle ơi, mình cực kỳ thích cái kiểu viết lách bay bổng nhưng có phần hơi "vô tri" này của ông! Là một người yêu văn chương, mình mê cái hình ảnh ông vẽ ra, nhưng là một người mua nước hoa, mình lại ước gì ông đừng làm thế. Cái cảnh Paris với ánh nến lấp lánh nghe thì ấn tượng đấy, hơi cliché một chút, nhưng thật sự nó chẳng ăn nhập gì với mùi hương này cả. Khác với Dans Tes Bras hay Musc Ravageur – những chai mà mình thấy branding cực kỳ hợp lý – thì với Music For a While (mình gọi tắt là MFaW), mình thấy nó cứ kỳ kỳ và không khớp chút nào.
Nhưng nói vậy không có nghĩa là MFaW tệ nhé, thực tế là ngược lại hoàn toàn. Đọc mấy cái quảng cáo thì cứ tưởng sẽ là một mùi hương quyến rũ, kiểu "femme fatale" đầy lôi cuốn, nhưng không, thứ mình nhận được lại là một sự phá cách đầy tinh nghịch, khác hẳn với phong cách nghiêm túc, chỉn chu thường thấy của nhà Malle. Có một điều chắc chắn là mình chưa từng ngửi thấy mùi nào giống thế này luôn, có lẽ đó là lý do mình mất khá lâu mới viết được review cho một chai nước hoa mà mình đã yêu ngay từ shot xịt đầu tiên.
MFaW gây bất ngờ ngay từ đầu với một cú bùng nổ dứa cực kỳ sắc sảo từ Carlos Benaim. Thật lạ khi thấy dứa trong một chai nước hoa của Malle, vì nhà này vốn nổi tiếng với sự điềm đạm, nhưng ở đây, hương dứa hiện lên cực kỳ rực rỡ: chua, thanh và mang cảm giác dứa xanh chưa chín – kiểu dứa tự nhiên chứ không phải dứa đóng hộp đại trà đâu. Lúc đầu mình cũng hơi lo, vì mình kỳ vọng sự cầu kỳ hơn là sự vui vẻ kiểu này, nhưng rồi mình phải ngả mũ trước cách Carlos Benaim xử lý nốt hương này quá đỉnh. Tiếp đó, dứa được kết hợp với một lượng lớn oải hương khô khốc, gần như có mùi nhang (incense). Sự tương phản giữa dứa tươi mát và oải hương trầm mặc tạo nên một tổ hợp độc nhất vô nhị, và nói thật là nó cực kỳ hiệu quả!
Càng về sau, dứa càng trở nên đậm đà, ngọt hơn nhưng vẫn giữ được chút chua thanh, còn oải hương thì chuyển từ hương hoa sang hơi hướng thảo mộc. Và đây là lúc bất ngờ thứ ba xuất hiện: nốt đường cháy/caramel. Cách chúng hòa quyện vào nhau thực sự tuyệt mỹ! Nó mang hơi hướng của một loại hương gourmand nhưng chưa tới, gợi liên tưởng đến món dứa caramel cháy cạnh được phủ một lớp oải hương. Mùi hương lúc này trở nên nam tính hơn nhưng vẫn giữ được nét tinh nghịch.
Đến giai đoạn cuối (drydown), một bất ngờ khác lại ập đến. Mùi hương chuyển mình hoàn toàn sang một thái cực khác với sự xuất hiện của patchouli đậm đà và vanilla ấm áp. Patchouli ở đây không quá gắt mà thiên về hướng chocolate và vanilla hơn, giúp cân bằng lại sự tươi sáng trước đó, biến nó thành một kiểu "sweet fougere" (hương thảo mộc ngọt) cực kỳ sang. Tóm lại, MFaW là một trải nghiệm cực kỳ độc đáo và gây nghiện. Nó cứ nhảy múa giữa sự nam tính mạnh mẽ và sự ngọt ngào kiểu gourmand một cách ngẫu hứng.
Nếu bạn định blind buy (mua mù) thì mình khuyên là KHÔNG nhé. Nó rất xuất sắc và nhận được nhiều lời khen, nhưng không hề dễ dùng cho người mới đâu vì cái lõi hương của nó rất phức tạp. À, còn về độ lưu hương và tỏa hương thì... thôi rồi, cực kỳ khủng khiếp, 10/10 luôn nhé!