Dạo gần đây tôi cực kỳ may mắn khi một cửa hàng gần nhà bắt đầu nhập về nhiều dòng niche khác nhau, thế nên mấy tháng nay tuần nào tôi cũng được ngửi đủ loại mùi hương. Cách đây hai tuần, tôi có xịt thử Music for a While lên giấy thử, ngửi xong rồi vứt luôn, cảm giác như kiểu tôi không muốn chấp nhận nó vậy. Vài ngày sau tôi cứ tự hỏi chuyện gì đã xảy ra và quyết định quay lại với nó. Hôm nay thử lại, tôi vẫn chưa hiểu nổi cảm giác đó là gì, nhưng chắc chắn là tôi đã bắt đầu "mở lòng" với em nó rồi.
Mùi hương lúc mới xịt thực sự rất kỳ lạ. Ban đầu, bạn sẽ thấy một mùi tinh dầu oải hương cực kỳ chân thực, mang sắc thái tối, thảo mộc và hơi có mùi cỏ khô. Nhưng xuyên qua sự đậm đặc đó, một chút dứa len lỏi vào, khiến mọi thứ trở nên hơi có sắc vàng. Đó là kiểu dứa ngọt lịm như kẹo, kết hợp với patchouli đầy nổi loạn, nồng mùi long não kiểu hippie, hoa hồi thì cay nồng, còn phong lữ thì vừa có hương hoa hồng, vừa tươi mát kiểu cam chanh. Tôi không thấy ngọt nhiều như mọi người hay nói, cũng chẳng thấy mùi caramel rõ rệt, nhưng khi hương cuối lắng xuống thì lại có chút ngọt của hổ phách. Cảm giác mùi này khá tối và dày dặn, dù các nốt hương nghe có vẻ rất sáng. Đôi khi nó mang hơi hướng của dòng fougere, nhưng nhìn chung thì cực kỳ tự do và độc bản.
Với tôi, nó giống như một bức tường nghệ thuật đường phố rực rỡ, kiểu như những hình vẽ graffiti nổi tiếng trên bức tường Berlin ấy; một mớ hỗn độn các màu sắc và họa tiết cứ đan xen vào nhau mà không thực sự định hình rõ rệt một thứ gì, nhưng lại chẳng hề có sự xung đột hay chói tai nào cả. Liệu đây có đang trở thành mùi hương yêu thích nhất của tôi nhà Frederic Malle không nhỉ?