Mùi hương này có một trong những tầng hương đầu đẹp nhất luôn, kiểu mùi rượu rum với trái cây khô ấy, đúng chất bánh Panettone luôn. Nó có mùi bánh mì nhưng lại ngọt, mà tui thấy mấy cái nốt gia vị không hề gây khó chịu chút nào. Thề là nếu vào mùa thu đông, tui chỉ muốn được bao quanh bởi cái mùi này cả ngày thôi, nhưng mà...
Đến lúc tầng hương đầu qua đi thì mùi bắt đầu biến đổi. Cái mùi bánh mì vẫn còn đó, nhưng nó kiểu hơi bị men quá mức. Và không hiểu sao, khi mùi đã lắng xuống, tui lại thấy có một chút vị chua, mà không phải kiểu chua thanh của cam chanh đâu, nó giống kiểu sữa chua không đường ấy. Kết hợp cái đó với mùi men và mùi bánh mì nữa, tự nhiên tui thấy nó cứ giống... mùi nước tiểu sao ấy.
Hơi thất vọng một chút vì cái lúc đầu nó ngon muốn xỉu luôn, đúng chuẩn gourmand luôn á. Nhưng cuối cùng thì đó cũng chính là điểm yếu của em nó. Tui đã xịt em này mấy lần rồi, và cứ hễ đến lúc khô hẳn là nó lại tỏa ra cái mùi kiểu nước tiểu. Kiểu như nếu mình đi cafe vào một ngày tuyết rơi, hay ở một thành phố cổ kính lạnh lẽo thì chắc là đẹp lắm, nhưng với một đứa sống ở thành phố mà cái lạnh thì do gió, còn không khí thì đầy mùi thuốc lá của khách du lịch như tui, thì cái sự xinh đẹp của mùi hương này coi như bị giảm đi đáng kể. May là độ tỏa hương của nó cũng vừa đủ, tui dùng mãi mà chưa vơi đi bao nhiêu, cũng không đến mức gây nhức đầu như cái em "Rose Jam" của Lush đâu. Có điều, cứ hễ hết tầng hương đầu là tui lại muốn xịt thêm vì cái mùi dry down nó không hợp với tui lắm. Nó đúng là một mùi gourmand thực thụ, nhưng vấn đề là mùi đồ ăn được tái hiện quá rõ ở những khoảnh khắc quan trọng. Khi một mùi gourmand cố gắng chỉ để là gourmand, thì thời gian không phải lúc nào cũng ủng hộ nó. Nước hoa thì cũng cần một chút gì đó gọi là "chất nước hoa" chứ, đúng không? Kiểu như thêm chút nốt gỗ, hay thậm chí là hoa nhài indolic để nó nghe giống nước hoa hơn là mùi nước tiểu, tui nghĩ như vậy sẽ dễ dùng hơn nhiều.
Chai nước hoa này cũng đẹp lung linh luôn, thật sự là một trong những thiết kế đẹp nhất tui từng thấy. Nó mang nét cổ điển của Ý mà không hề bị sến. Chắc chẳng ai hiểu đâu, nhưng một khi cái ý nghĩ đó đã lọt vào đầu tui rồi, thì mỗi lần mùi hương này lắng xuống, tui lại kiểu... "Hy vọng là không ai nghĩ mình là một bà cô cuồng mèo điên khùng nha".